Đến lúc chạng vạng, nó đang định lên tiếng nhắc nhở chuyện nam chính.
Lôi Tử: [Lão Chu, hôm nào rảnh anh em mình làm bữa cơm đi?]
Một người bạn của nguyên chủ vừa khéo gửi tin nhắn tới.
Thanh Nhiễm thấy thời gian cũng đã hòm hòm, cất sách bước ra khỏi tiệm, đồng thời gọi lại cho số đó.
Vừa ra ngoài hiên, đầu dây bên kia đã bắt máy.
"Alô? Có chuyện gì gấp mà gọi lại nhanh thế, suýt thì làm tôi đứng tim." Giọng nam trong điện thoại vẫn còn vương chút nét trẻ con.
Đối phương tên đầy đủ là Vương Lôi, bạn học từ cấp hai lên cấp ba của nguyên chủ Chu Thanh Nhiễm, quan hệ cực kỳ tốt.
Hồi Thanh Nhiễm mới xuyên tới không có tiền dùng, đối phương nhận ra liền không nói hai lời dúi cho cậu 1000 tệ, không bảo là cho vay cũng chẳng nhắc chuyện trả, tính tình rất sảng khoái trượng nghĩa, nên Thanh Nhiễm cũng thuận thế kết giao.
Nghe vậy, cậu đáp: "Tôi đang ở huyện."
Hệ thống lặng lẽ lên tiếng: [Ký chủ, Nghiêm Thâm chắc là tỉnh rồi.]
Thanh Nhiễm: "Dù đang ở huyện nhưng hôm nay tôi có việc, hẹn cậu hôm khác."
Vương Lôi: "Được thôi, dù sao tôi cũng hay ngồi net chơi game, hôm nào rảnh cứ hú tôi một tiếng."
Thanh Nhiễm: "Được."
Vương Lôi: "Ờm... không có khó khăn gì chứ?" Giọng nói trong ống nghe có chút lưỡng lự.
"?"
Thanh Nhiễm không hiểu thâm ý trong đó, tùy miệng đáp một câu "không có", rồi tiếp lời: "Tôi còn phải mua đồ, không nói với cậu nữa."
…
Cùng lúc đó, sâu trong núi Hồ Điệp.
Người đàn ông vừa tỉnh lại chưa lâu đang đứng bên giường quan sát môi trường xung quanh, ấn tượng đầu tiên là chật hẹp, dù được bài trí ấm cúng thoải mái nhưng căn phòng vẫn cho anh cảm giác tù túng.
Tủ quần áo đã lục qua, hầu như không tìm thấy bộ nào vừa với size của anh. Trái lại, bộ vest và đôi giày da treo ngoài hiên rất giống cỡ của anh, hơn nữa còn cùng bộ với chiếc đồng hồ trên cổ tay.
Kết hợp với ấn tượng đầu tiên về căn phòng, người đàn ông không khó để rút ra kết luận: Quần áo giày dép có lẽ là của anh, anh vì lý do nào đó mà đang ở tạm đây, và đây không phải nhà anh.
Điều bất ngờ hơn cả là cảnh sắc ngoài cửa, người đàn ông nhìn ra xa, tiếng gió hiu quạnh, hoàng hôn mờ mịt, bầu trời như được phủ một lớp mực màu xám xanh, bên dưới là rừng cây xanh mướt, nhìn xa thấy núi non trập trùng, nhìn gần thấy chim mỏi về tổ, một khung cảnh thiên nhiên tràn đầy sức sống.
Anh vậy mà lại đang ở trong rừng sâu?
…
Đạp lên bóng chiều tà rời khỏi thành phố, đi bộ khoảng 20 phút rẽ vào đường liên xã, thêm nửa tiếng nữa mới đến lối mòn lên núi, tuy mới 7 giờ tối nhưng ánh sáng trong rừng đã hoàn toàn tắt lịm, những tán cây cao lớn che khuất tầm nhìn, biến từng gốc cổ thụ trở thành những bóng ma sừng sững âm u.
Thanh Nhiễm hai tay xách đầy đồ đạc bước đi trong "vùng đất quỷ" này, cậu đi rất nhanh, khoảng nửa giờ sau đã thấy thấp thoáng một vòng sáng vàng vọt giữa rừng cây.
[Á á á! Ký chủ lúc đi không bật đèn, nam chính quả nhiên tỉnh rồi!] Hệ thống gào thét trong thức hải.
[Yên lặng.]
Hệ thống im bặt ngay lập tức: [Tuân lệnh ký chủ.]
Sau khi ngăn hệ thống phát điên, Thanh Nhiễm tiếp tục tiến bước cho đến khi ra khỏi bìa rừng, đến một khoảng đất bằng phẳng, trước mắt bỗng chốc sáng bừng lên.
Chỉ thấy giữa khoảng đất trống là một căn nhà ngói cô độc, trong nhà, đèn ở gian chính và gian bếp đang bật sáng, cửa bếp mở toang, một người đàn ông cao lớn mặc áo ba lỗ quần lửng bước ra.
Hửm? Hình như là đồ nguyên chủ mang từ công trường về thì phải? Vóc dáng nam chính quả thực rất đẹp, chiếc áo ba lỗ quá khổ mặc lên người nam chính lại vừa vặn đến lạ.
Thanh Nhiễm đứng khựng lại ở bìa rừng, người đàn ông dưới hiên bị quan sát bỗng cảm nhận được gì đó, thuận theo hướng nhìn mà ngước mắt lên, bước chân anh theo bản năng khựng lại tại chỗ.
Đêm tối, núi hoang, và một mỹ nhân với nhan sắc rực rỡ đến kinh ngạc, người bình thường hẳn sẽ chỉ liên tưởng đến những câu chuyện liêu trai kinh dị, nhưng cũng có khả năng, đây chính là chủ nhân của ngôi nhà này.
Nhìn đối phương tiến lại gần mình, người đàn ông buông lỏng một nửa sự cảnh giác vừa dâng cao, chậm rãi bình ổn nhịp tim.
[Ký chủ, ký chủ, cẩn thận điện thoại đừng để bị phát hiện đấy nhé, nam chính mà được tìm thấy sớm là hỏng hết kịch bản đấy.] Hệ thống vội vàng nhắc nhở.
[Biết rồi, suỵt, đừng làm phiền tôi.]
Dưới cái nhìn của người đàn ông, Thanh Nhiễm bước lên bậc thềm đặt đồ đạc xuống, rồi tiến sát tới trước mặt anh, ở khoảng cách gần, người đàn ông cao hơn cậu khá nhiều, lông mày rậm mắt sâu, gương mặt tuấn tú không chút biểu cảm, nơi đáy mắt nhìn cậu thấp thoáng vẻ dò xét giấu cực sâu.
Giống như một mãnh thú đang thu lại móng vuốt khi săn mồi.
Thanh Nhiễm như không hề hay biết, mỉm cười ôm lấy thắt lưng anh, ngẩng đầu hôn nhẹ lên khóe môi anh.
"Anh tỉnh rồi à, A Thâm." Lời nói vô cùng thân mật và nồng nàn tình ý.