Lúc rạng sáng, mưa đã ngớt, trên trời lất phất những sợi mưa li ti.
Thanh Nhiễm đang dùng điện thoại của nam chính chơi xếp gạch, sau khi kết thúc ván này liền thoát ứng dụng, tắt máy rồi trả vật về chủ cũ - nhét lại vào túi áo khoác của nam chính. Sau đó, cậu che ô mở cửa xuống xe.
Hệ thống đang mải mê đọc tiểu thuyết offline, thấy vậy liền vội hỏi: [Ký chủ, chúng ta về thôi sao?]
Thanh Nhiễm "ừ" một tiếng, cậu đi vòng sang ghế lái mở cửa, tháo dây an toàn, hơi hạ người xuống rồi vững vàng cõng người đàn ông lên lưng, một tay cậu vẫn cầm ô, vậy mà có thể cõng một người đàn ông cao lớn đang hôn mê đi đứng vững chãi như đi trên đất bằng.
Người bình thường chắc chắn không làm được cái trò vô lý này.
Nhưng không sao, Thanh Nhiễm đâu phải người.
Hệ thống: [...] Ký chủ thật tốt, lại còn chịu khó diễn mấy hành động bình thường để lừa mình nữa.
Đường về tốn ít thời gian hơn đường đi, chưa đến hai giờ sáng Thanh Nhiễm đã về tới nhà, cậu dựng ô dưới hiên cho ráo nước, bước vào gian chính, bật đèn.
Gian chính thực sự không lớn, sàn lát gạch đá cũ kỹ, tường trình bằng đất nện, chính giữa đặt một bộ bàn vuông và hai chiếc ghế dài để ăn cơm, trên bức tường đối diện cửa chính dán ngay ngắn một bức chân dung, bên dưới là bàn thờ.
Theo ký ức của nguyên chủ, người trong ảnh là một vị vĩ nhân khai quốc của đất nước này, Thanh Nhiễm lúc mới thấy cũng kinh ngạc một hồi, phong tục này quả thực khác hẳn với thế giới cũ của cậu.
Hai bên gian chính là hai phòng ngủ, căn phòng bên trái thuộc về người cha nuôi đã khuất, Thanh Nhiễm xuyên đến đã niêm phong lại, căn phòng bên phải vừa là nơi ở của nguyên chủ, vừa là phòng sinh hoạt hiện tại của Thanh Nhiễm, sát vách ngoài cùng bên phải là gian bếp để nấu nướng và tắm rửa.
Thanh Nhiễm cõng người rẽ phải vào phòng, phòng ngủ nhỏ hơn gian chính một chút, tường mới được dán giấy dán hoa nhí màu trắng sữa, nên vừa bật đèn là cả không gian bừng sáng hẳn lên.
Trong phòng ngoài giấy dán tường mới, còn có chăn ga gối đệm mới, tủ đầu giường và đèn ngủ mới, cùng không ít quần áo mới trong tủ.
Tại sao Thanh Nhiễm lại không có tiền? Đây chính là lý do, có bao nhiêu tiền cậu đều đổ vào việc thay đồ mới hết rồi.
Đặt người trên lưng xuống, cậu lột đồ đối phương ra chỉ còn đúng chiếc qυầи ɭóŧ rồi đỡ lên giường.
Thanh Nhiễm: [Hệ thống?]
Không có tiếng phản hồi trong thức hải, không ngoài dự đoán, nó đã kích hoạt chế độ bảo mật riêng tư và tự "đi ngủ" rồi.
Quậy phá nãy giờ không mệt cũng thấy phiền, Thanh Nhiễm chẳng buồn che giấu, tiện tay thi triển một thuật làm sạch cho mình và người đàn ông kia rồi nằm xuống cạnh nam chính ngủ luôn.
Ngày hôm sau, Thanh Nhiễm ngủ đẫy giấc mới lười biếng mở mắt, người bên cạnh vẫn còn hôn mê chưa tỉnh, cậu ngồi dậy kéo góc chăn mà mình đã quấn đi đắp lại cho đối phương, sẵn tay luồn vào trong chăn bắt mạch.
Nhìn mạch tượng thì người này tầm chiều đến tối mới tỉnh.
Thanh Nhiễm: [Linh Linh, bao giờ anh ta tỉnh?]
Hệ thống: [Dựa theo kết quả quét thì dự kiến là khoảng chiều tối nay ạ.]
Ừm, trùng khớp với chẩn đoán của cậu, xem ra vốn liếng y thuật nửa mùa học được hồi đi phiêu bạt vẫn chưa rơi rớt hết.
Trên chiếc ghế mây cũ bên cạnh tủ quần áo vắt đống đồ đã lột ra của người đàn ông, Thanh Nhiễm đi tới lục lọi, lấy ra được một chiếc điện thoại và một cái ví tiền, cậu ngạc nhiên mở ví ra, bên trong là chứng minh thư, một xấp thẻ ngân hàng và mươi tờ tiền mặt.
Vậy mà cậu quên mất nam chính có tiền, hơn một ngàn tệ này chắc cũng đủ làm một cuộc kiểm tra rồi nhỉ?
Thanh Nhiễm khẽ cau đôi lông mày đẹp đẽ, biết thế cậu đã chẳng vác nam chính về nhà chữa trị làm gì cho mệt.
Suy nghĩ trong lòng cậu hiện tại: Tiêu tiền của Nghiêm Thâm để chữa bệnh > Đưa Nghiêm Thâm về nhà chữa > Cậu nỗ lực kiếm tiền để chữa cho Nghiêm Thâm.
Nhưng người cũng đã đưa về rồi, nghĩ nhiều cũng vô ích.
Cậu quay lưng về phía giường lột áo ra, hũ gạo trong bếp sắp cạn rồi, Thanh Nhiễm dự định xuống núi mua ít lương thực dự trữ và thuốc trị thương.
Thay quần áo xong, cậu khóa cái ví đã bị rút sạch tiền mặt vào chiếc hộp sắt có khóa trong tủ, rồi mang theo cả hai chiếc điện thoại...
Bước ra đến cửa, cậu sực nhớ ra vẫn còn sót một việc, bèn quay lại lấy bộ vest và đôi giày da vừa lục lọi lúc nãy đem nhúng nước cho ướt sũng rồi mới treo ra ngoài hiên.
...
Sau trận mưa lớn, bầu trời xanh trong như lọc qua nước, mỗi nhịp thở đều mang theo cái se lạnh khoan khoái lòng người.
Một người đàn ông vận quần dài áo dài sải bước vào thị trấn, dung mạo thanh tú thoát tục, khí chất thanh lãnh của anh thu hút không ít ánh nhìn trầm trồ, Thanh Nhiễm đã quá quen với việc này, cậu phớt lờ những ánh mắt khi thì lộ liễu, khi thì kín đáo, thản nhiên chọn một quán ăn bước vào.
Hôm nay cậu dậy hơi muộn, cộng thêm thời gian xuống núi vào thành phố nên bữa này coi như gộp cả sáng lẫn trưa, trong lúc chờ bà chủ quán mang tô mì sợi ra, anh rút điện thoại trong túi.
Có tới hai chiếc.
Chiếc bên trái vỏ bạc đen tuyền, là mẫu điện thoại nắp gập đời mới nhất của một thương hiệu lớn, thuộc về Nghiêm Thâm, chiếc bên phải toàn thân màu xám, màn hình và vỏ máy đầy vết trầy xước như tranh trừu tượng, chính là của Thanh Nhiễm hiện tại.
Thanh Nhiễm bật nguồn chiếc điện thoại bên trái, sau đoạn nhạc khởi động, những thông báo tin nhắn và cuộc gọi nhỡ liên hồi vang lên "tinh ting", "rù rù". Bà chủ quán bưng tô mì tới không nhịn được liếc nhìn chiếc điện thoại đang rung bần bật trên bàn.
Đặt bát xuống, bà nói: "Cậu em, mì của cậu có rồi đây."
Thanh Nhiễm gật đầu: "Vâng, cảm ơn."
Chiếc điện thoại rung khoảng hai phút mới dừng hẳn, cậu cầm lên mở ra xem, phần lớn tin nhắn và cuộc gọi nhỡ đều đến từ hai người.
Một người là Tô Ngọc, người còn lại là...
Thanh Nhiễm: [Hồng Việt?]
[Là trợ lý vàng của nam chính đấy.] Hệ thống giải thích: [Hai người là bạn đại học, Hồng Việt còn chưa tốt nghiệp đã bắt đầu giúp nam chính làm việc rồi. Thời gian nam chính mất liên lạc này cũng là anh ta ra mặt ổn định cục diện đấy.]
À, ra là anh trợ lý Hồng thầm yêu Tô Ngọc nhưng vẫn lẳng lặng giúp người thương ở bên cạnh tình địch của mình, Thanh Nhiễm phớt lờ đống tin nhắn và cuộc gọi, mở danh bạ ra.
Hệ thống cứ ngỡ cậu định chơi điện tử nên hỏi: [Ký chủ định làm gì vậy?]
Thanh Nhiễm không đáp, ngón tay gõ nhịp nhàng một dãy số vào danh bạ.
Ghi chú: Thanh Nhiễm.
Nhấn nút gọi, chiếc điện thoại còn lại trên bàn lập tức đổ chuông, Thanh Nhiễm lại đổi máy, lưu số của Nghiêm Thâm vào rồi sửa lại tên ghi chú.
Hệ thống càng lúc càng không hiểu nổi hành động của ký chủ, chẳng lẽ cậu định trả điện thoại cho Nghiêm Thâm? Nhưng nếu làm vậy, chẳng phải Nghiêm Thâm sẽ sớm được tìm thấy thông qua định vị sao?
[Ký chủ, cậu định đưa điện thoại cho nam chính à?] Hệ thống lo sốt vó hỏi.
Thanh Nhiễm: [Sao có thể.]
Nói đoạn, cậu dùng hai chiếc điện thoại vừa kết bạn với nhau để thêm tài khoản mạng xã hội, rồi tự mình đóng hai vai, nhắn tin qua lại vài đoạn đối thoại.
Hệ thống xem xong nội dung thì... [A?]
Ký chủ rốt cuộc định làm cái quái gì vậy, nó hoàn toàn mù tịt.
Đúng lúc này, một cuộc gọi gọi đến máy Nghiêm Thâm, trên màn hình hiện lên hai chữ "Tô Ngọc", Thanh Nhiễm không chớp mắt nhấn cúp luôn, thấy kịch bản trò chuyện đã “biên soạn” xong, cậu thoát ứng dụng rồi tắt máy thẳng thừng.
Chưa bàn đến việc hành động bật - tắt máy này khiến Tô Ngọc ở Kinh Thị đang lo sốt vó cho Nghiêm Thâm phải trải qua cảm giác "một giây lên thiên đường, một giây xuống địa ngục" tức đến nghẹn họng ra sao.
Ở bên này, Thanh Nhiễm chẳng chút áp lực bắt đầu thưởng thức bữa trưa.
Ăn xong, buổi chiều cậu đến tiệm sách hay ghé để đọc vài quyển, Thanh Nhiễm đọc rất tạp, nhưng nhìn chung là bám theo chương trình giáo dục cơ bản trong nước.
Ở nhà nguyên chủ vẫn còn giữ giáo trình từ tiểu học đến trung học, lúc rảnh cậu lại lấy ra lật xem.
Vừa để giải trí, vừa để nhanh chóng nắm bắt lịch sử và hệ thống kiến thức của quốc gia này.
Lúc đọc sách cậu luôn cực kỳ tập trung, không còn vẻ lười biếng "trộm nửa ngày nhàn hạ" như thường ngày.
Hệ thống cũng thành thói quen không làm phiền cậu lúc này, nó vừa lướt mạng vừa chú ý thời gian.