Thế giới 1: Tổng tài - Chương 42

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc vang lên. Hồng Việt nhanh tay cầm lấy, không để Chủ nhiệm Ngô nhìn thấy ai gọi đến, nhưng chính anh ta cũng không dám bắt máy ngay, anh ta sợ Tô Ngọc lại mang đến tin xấu.

"Trợ lý Hồng sao không nghe máy? Nghe đi chứ, việc chính sự quan trọng mà." Chủ nhiệm Ngô thay đổi thái độ cứng rắn lúc nãy, hớn hở nói.

Hồng Việt cân nhắc một lát rồi bắt máy.

Sau khi nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, tinh thần anh ta lập tức chấn hưng.

Anh ta xác nhận lại: "Cậu chắc chứ?"

Giọng Tô Ngọc đinh tai nhức óc: "Tôi chắc chắn là anh ấy, chính là anh Nghiêm Thâm, tôi không thể nào nhìn nhầm được!"

"Nhưng lúc đó chúng tôi ở hai làn đường khác nhau, lại chạy ngược chiều, nên tôi không kịp đuổi theo gọi anh ấy lại."

"Nhưng cuối cùng cũng có manh mối rồi, giờ tôi sẽ đến cục giao thông nhờ họ trích xuất camera để xác nhận hành tung của chiếc xe đó."

"Tốt quá rồi." Tảng đá trong lòng rơi xuống, Hồng Việt thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Vì có Chủ nhiệm Ngô ở đó, anh ta không thể hỏi quá lộ liễu, chỉ gật đầu với đối phương rồi quay người đi, hạ thấp giọng hỏi vòng vo: "Cậu thấy anh ấy thế nào?"

"... Khí thế hăng hái, mặt mày rạng rỡ." Nghĩ lại cảnh tượng lúc đó, Tô Ngọc nghiến răng nghiến lợi.

Họ ở đây lo lắng đến ăn không ngon ngủ không yên, anh Nghiêm Thâm thì hay rồi, nếu đã không sao sao không liên lạc với họ! Cậu ta đem câu hỏi đầy ấm ức này hỏi Hồng Việt.

"Đợi tìm được người cậu có thể tự mình hỏi anh ấy." Hồng Việt nói.

Nghiêm Thâm có thể tự mình xuất hiện đồng nghĩa với việc loại bỏ khả năng bị giam cầm, quả nhiên là anh ta nghĩ nhiều rồi, anh ta thầm có suy đoán về tình trạng của Nghiêm Thâm.

"Tôi đang có việc, lát nữa liên lạc lại sau."

Kết thúc cuộc gọi, Hồng Việt nhìn về phía Chủ nhiệm Ngô: "Chủ nhiệm Ngô vừa nói có việc gấp cần báo cáo với Nghiêm tổng đúng không? Vừa hay tôi cũng có việc tìm Nghiêm tổng, hay là đi cùng nhé?"

Sắc mặt Chủ nhiệm Ngô đầy nghi hoặc.

Chuyện gì thế này, thằng nhóc Hồng Việt này sao tự dưng lại chủ động mời ông ta?

Ông ta ngờ vực nói: "Không cần đâu, cậu cứ trực tiếp nói cho tôi biết Nghiêm tổng đang ở đâu là được."

Hồng Việt gật đầu: "Cũng được, Nghiêm tổng đang khảo sát ở tỉnh Hà. Khi nào ông đến nơi thì liên lạc với tôi." Sau đó anh ta nhấn nút gọi nội bộ bảo thư ký đặt một vé máy bay đi tỉnh Hà.

Thái độ bình tĩnh, thản nhiên của anh ta càng khiến Chủ nhiệm Ngô lo lắng.

Chẳng lẽ Nghiêm tổng thực sự không mất tích?

Vậy tại sao bấy lâu nay Nghiêm tổng không lộ diện? Là "câu cá" để loại bỏ những người bất đồng ý kiến sao?

Suýt chút nữa thì quên, phải mau chóng báo phỏng đoán này cho Chủ tịch Hồ mới được.

Vì thận trọng, trước khi đi Chủ nhiệm Ngô còn hỏi thêm một câu: "Việc khảo sát ở tỉnh Hà chẳng phải đã kết thúc từ đầu tháng rồi sao, Nghiêm tổng vẫn còn ở đó làm gì?"

Hồng Việt mỉm cười: "Dù sao đó cũng là một trong những dự án trọng điểm của tập đoàn trong ba năm tới, liên quan đến bố cục ngành du lịch trong nước, thời gian khảo sát dài thêm một chút cũng không quá đáng, đúng không?"

"Ha hả, đúng đúng." Chủ nhiệm Ngô cười gượng.

Đồng thời bố trí các dự án du lịch ở năm khu vực lớn trên cả nước, bước chân lớn như vậy không sợ vấp ngã sao, ông ta không tin là Nghiêm Thâm quyết định chưa bao giờ sai lầm!

[Anh ra ngoài rồi, lát về sẽ mang đồ ngon cho em, nghỉ ngơi cho tốt, nhớ xuống lầu ăn sáng.]

... Nghiêm Thâm

Nét chữ trên tờ giấy rồng bay phượng múa, cứng cáp đầy lực.

Thanh Nhiễm đọc xong thì kẹp tờ giấy vào cuốn sách luật vừa mới xem được đoạn đầu tối qua, rồi quay vào nhà vệ sinh.

Lúc cậu vệ sinh cá nhân, hệ thống cứ ở trong thức hải mà luyên thuyên không ngừng.

Lúc thì cảm thán về duyên phận định mệnh của quan phối, lúc thì hào hứng vì nhiệm vụ sắp hoàn thành, chẳng lúc nào yên tĩnh.

[Ký chủ, cậu có vui không?] Bản thân nó vui thôi chưa đủ, còn phải hỏi tâm trạng của Thanh Nhiễm nữa.

Thanh Nhiễm ngẩng đầu nhìn khuôn mặt ướt nước trong gương, lông mày như vẽ, đôi mắt đen láy như mực.

Khóe môi cậu nhếch lên một nụ cười nhạt đầy yêu mị: [Dĩ nhiên.]

Dùng khăn thấm đi những giọt nước thừa trên mặt, cậu rời khỏi nhà vệ sinh, trước tiên ghé qua bếp xem thử.

Căn nhà họ thuê không có điều hòa nhưng có tủ lạnh, nhờ hai ngày nằm viện vừa rồi mà nguyên liệu trong tủ lạnh đã cạn kiệt, chưa kịp bổ sung.

Chẳng trách Nghiêm Thâm lại bảo cậu xuống lầu ăn.

Nghĩ bụng đối phương chắc cũng sắp về rồi, Thanh Nhiễm lười xuống lầu loay hoay, bèn cuộn mình trên sofa phòng khách nhắm mắt dưỡng thần.

Tô Ngọc đã nhìn thấy Nghiêm Thâm ở huyện Lan, chắc hẳn không quá ba ngày nữa sẽ tìm đến đây.

Ba ngày.

Ba ngày...

Cạch.

Dùng chìa khóa mở cửa phòng, Nghiêm Thâm xách một chiếc túi bước vào nhà.

Lúc này chưa đến chín rưỡi sáng, sợ Thanh Nhiễm vẫn còn ngủ trong phòng nên anh cố tình cử động nhẹ nhàng.

Không ngờ vừa rẽ vào phòng khách đã thấy người nọ đang ngủ say trên sofa.

Anh nhẹ tay nhẹ chân đặt chiếc túi lên bàn, rửa tay xong mới ngồi xổm xuống trước sofa.

Người đang ngủ hơi cuộn mình hướng mặt ra ngoài, đầu gối lên gối ôm, gương mặt môi đỏ da trắng, hàng mi dài dày rậm rủ xuống, khiến người ta liên tưởng đến đôi cánh bướm bị bao bọc trong khối hổ phách.

Bên má là bàn tay đang thả lỏng, ngón tay thon dài cân đối, móng tay được cắt tỉa sạch sẽ, phần thịt móng mang sắc hồng khỏe mạnh, dưới gốc có vầng trăng khuyết màu trắng.

Cổ tay mảnh đến mức một tay có thể nắm trọn, những mạch máu xanh nhạt đan xen lan tỏa, nhưng thực tế lực tay rất lớn, không hề yếu ớt như vẻ bề ngoài...

Thanh Nhiễm vốn định xem Nghiêm Thâm định làm gì, kết quả chờ suốt mười phút vẫn không thấy hành động tiếp theo: "..."

[Anh ta đang dùng ánh mắt để chiếm tiện nghi của cậu kìa ký chủ.] Hệ thống mách lẻo.

Bây giờ nó nhìn Nghiêm Thâm cứ như nhìn con lợn vừa ủi mất cây cải trắng nhà mình, nhìn đâu cũng thấy không vừa mắt.

"Cứ nhìn thế thôi mà không làm gì à?" Thanh Nhiễm mở mắt thở dài: "Thế thì em sẽ thấy tiếc lắm đấy."

"Anh làm em thức giấc à?" Thấy người yêu tỉnh lại, người đàn ông dịu giọng hỏi.

Đánh thức bằng cái gì? Bằng hơi thở của anh chắc? Hệ thống cà khịa.

Thanh Nhiễm lắc đầu, ngồi dậy phàn nàn đầy thân mật: "Em không ngủ, nhưng em đang đợi anh hôn cho tỉnh đây."

Nghiêm Thâm bật cười: "Lỗi của anh, hy vọng giờ vẫn chưa muộn."

Anh quỳ một gối trên sofa, cúi người trao cho người yêu một nụ hôn, sau đó ngồi xuống ôm trọn cậu vào long, cậu xoa nắn vòng eo thon mềm mại để giúp người yêu thả lỏng, thì thầm vào tai cậu: "Có chỗ nào không thoải mái không?"

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính như một chiếc lông vũ lướt qua màng nhĩ, mang theo cảm giác ngứa ngáy khó tả.

Thanh Nhiễm dụi dụi tai, xoay người ngồi lên đùi anh, vòng tay qua cổ người đàn ông: "Anh đang hỏi chuyện đêm qua hay là bây giờ?"

Nghiêm Thâm nhướng mày nhìn cậu.

Thanh Nhiễm cười rạng rỡ.

"... Câu này có phải hơi quá trực diện rồi không?"

"Anh không thích sao?"

Miễn không phải là thánh nhân đoạn tuyệt tìиɧ ɖu͙©, thì đứng trước những hình ảnh nóng bỏng trong ký ức, thật khó để thốt ra hai chữ "không thích", không trả lời, nghĩa là thích rồi.

Đúng là đồ ngoài lạnh trong nóng.

Nụ cười trên môi Thanh Nhiễm càng đậm hơn: "Dù là đêm qua hay bây giờ, cảm nhận của em đều trái ngược hoàn toàn với câu hỏi của A Thâm nha."

Hệ thống căng thẳng tột độ, bầu không khí này không lẽ lại...

Nó dùng chút năng lượng xâm nhập vào điện thoại Tô Ngọc qua mạng để nghe lén.

[Ký chủ, Tô Ngọc bắt đầu trích xuất camera tra hành tung xe rồi.]

[Suỵt.]

Thanh Nhiễm nâng khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông lên, lời thì thầm ám muội tan biến nơi cánh môi gắn kết.

"A Thâm, hôn em thêm nữa đi."