Kinh Thị, tòa nhà trụ sở tập đoàn Trường Thịnh.
Sắp đến chín giờ, các vị trí ở văn phòng thư ký vẫn còn trống quá nửa.
Những cô thư ký bình thường vốn tinh minh can luyện nay đều không hẹn mà gặp, cùng tụ tập ở phòng trà nước để tận hưởng những giây phút tự do cuối cùng trước giờ làm việc.
Họ vừa thành thục pha cà phê, vừa tích cực chia sẻ những tin đồn gần đây trong công ty.
Nào là ai ở bộ phận nào đang lén lút yêu nhau, lãnh đạo bộ phận nào nuôi bồ nhí bên ngoài bị vợ bắt quả tang nên hôm nay xin nghỉ việc, hay cặp đôi yêu đương vụиɠ ŧяộʍ nào vừa chia tay...
Bỗng nhiên có người nhắc đến: "Mấy ngày nay Chủ nhiệm Ngô có tìm các cô nghe ngóng tình hình của Nghiêm tổng không?"
Bầu không khí hài hòa trong phòng trà nước tức khắc rơi vào một sự im lặng quái dị.
Chủ nhiệm Ngô có thể coi là một trong những cấp trên trực tiếp của văn phòng thư ký, nhưng đó chỉ là trên danh nghĩa.
Công việc hằng ngày của ông ta là "chỉ điểm" công việc cho họ, nhưng thực chất ông ta lại là tai mắt của một cổ đông khác cài cắm vào văn phòng tổng giám đốc.
Chuyện này các cô biết, Trợ lý Hồng biết, và Nghiêm tổng cũng biết.
Không ai lên tiếng, nhưng sự im lặng này đã là câu trả lời rõ ràng nhất.
Một lát sau, thư ký Tề mới đến không nhịn được nói: "Tôi nghe được chút tin vỉa hè từ chỗ Chủ nhiệm Ngô, nói là Nghiêm tổng... mất tích rồi." Ba chữ cuối cùng gần như được phát ra bằng âm gió.
"Suỵt!" Chị Ngụy, người có thâm niên nhất, lườm cô một cái cảnh cáo: "Mấy lời này đừng có tùy tiện nói ra miệng!"
Thư ký Tề liên tục gật đầu: "Chị yên tâm đi chị Ngụy, em hiểu mà, em cũng chỉ nói trước mặt các chị thôi."
Là nhóm người ở gần Nghiêm Thâm nhất, họ quá rõ tin đồn này chứa đựng bao nhiêu phần sự thật.
Sở dĩ họ giữ kín như bưng là vì tin này... cực kỳ có khả năng là thật.
"... Chẳng trách gần đây khối lượng công việc ít đi hẳn, mọi người đã tan làm đúng giờ suốt hai tuần liền rồi." Có người lẩm bẩm.
Nghiêm tổng là một "cỗ máy cuồng công việc", chuyện đó ai mà không biết? Mặc dù lương tăng ca rất cao, nhưng họ vẫn thích được về đúng giờ hơn.
Tuy nhiên, so với sự an nguy của Nghiêm tổng thì...
Haiz, không có cách nào vẹn cả đôi đường sao, kiểu như Nghiêm tổng vừa trở về an toàn mà họ vẫn được tan làm đúng giờ ấy!
Cộc cộc.
Sau tiếng gõ cửa nhắc nhở, Hồng Việt bưng chiếc cốc không bước vào phòng trà: "Chào buổi sáng mọi người."
"Chào buổi sáng Trợ lý tổng giám đốc!" Đám thư ký đang buôn chuyện giật bắn mình, rối rít đáp lại.
Cốc cà phê nãy giờ pha chưa xong bỗng chốc hoàn thành trong vòng một nốt nhạc, sau đó từng người một đùn đẩy nhau chạy biến ra ngoài.
"Trợ lý Hồng, chúng tôi đi làm việc đây, trong tủ lạnh có sữa tươi đấy, anh cứ thong thả pha nhé!"
"Được, cảm ơn mọi người đã nhắc." Hồng Việt mỉm cười gật đầu.
Đợi đến khi phòng trà chỉ còn lại mình mình, nụ cười trên mặt anh ta dần thu lại, anh ta khẽ thở dài một tiếng.
Tìm kiếm hơn nửa tháng trời vẫn không có tung tích của Nghiêm Thâm, loại trừ khả năng bị bắt cóc, đôi khi anh ta thậm chí còn nghi ngờ có phải đối thủ không đội trời chung nào đó của tập đoàn đã cả gan giam giữ Nghiêm Thâm rồi không.
Vị Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc tập đoàn lâu ngày không lộ diện, cộng thêm mấy lão già trong bóng tối đang chực chờ đẩy sóng đưa gió, ban hội đồng quản trị ngày càng có nhiều ý kiến trái chiều, anh ta không trụ được lâu nữa đâu.
Nếu đến cuối tháng vẫn không có tin tức của Nghiêm Thâm, ban quản trị sẽ không thể giấu được nữa, và họ cũng sẽ không đồng ý công khai việc mất tích vì sợ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu.
Rốt cuộc thì vẫn cứ là âm thầm điều tra mà thôi.
Hồng Việt mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương quay về văn phòng, còn chưa kịp ngồi xuống uống ngụm cà phê, cửa văn phòng đã bị đẩy ra một cách thô bạo.
Chủ nhiệm Ngô mà đám thư ký nhắc đến lúc nãy đang nghênh ngang bước vào.
Ông ta có khuôn mặt gầy, đôi mắt ti hí, chải tóc ngược ra sau, bộ vest cố tình mặc rộng trông chẳng khác gì nhân viên tiếp thị.
Ông ta cười như một con hồ ly nói với Hồng Việt: "Trợ lý Hồng này, Chủ tịch tập đoàn mất tích là chuyện trọng đại, cậu dày công che giấu như vậy, có bao giờ nghĩ đến việc mình có gánh nổi trách nhiệm khi ban quản trị truy cứu không?"
Mấy lời thăm dò kiểu này Hồng Việt không phải nghe lần đầu, dạo gần đây lại càng dày đặc.
Anh ta đặt cốc cà phê xuống, xoay người đối mặt với gã, cười không đổi sắc: "Chủ nhiệm Ngô nói đùa rồi, Nghiêm tổng rõ ràng không hề mất tích, tôi cần gì phải gánh trách nhiệm gì chứ?"
"Vậy sao? Thế thì xin hỏi Nghiêm Chủ tịch hiện giờ đang ở đâu, tôi có việc gấp cần gặp mặt trực tiếp để báo cáo." Chủ nhiệm Ngô vừa nói vừa quan sát kỹ sự thay đổi trên nét mặt anh t.
"Nếu Nghiêm Chủ tịch cứ mãi không lộ diện..." Chủ nhiệm Ngô cười lạnh: "Dù cậu ta là cổ đông lớn nhất tập đoàn, thì cũng nên triệu tập hội đồng quản trị để bỏ phiếu lại, người tài thì được trọng dụng thôi."
Ánh mắt hai người đối đầu trong không trung.
Hồng Việt suy nghĩ nhanh như chớp, tìm kiếm đối sách.
Những cái cớ như bị bệnh, ra nước ngoài, đi công tác không thể dùng mãi được, anh ta phải đưa ra bằng chứng trực tiếp và đanh thép hơn.