Chiếc xe bị lật nghiêng về phía vô lăng, cậu che ô tiến lại gần, sau lớp kính xe trong suốt, hình ảnh người đàn ông thắt dây an toàn, hôn mê trên ghế ngồi hiện ra rõ mồn một.
Ngũ quan của người đàn ông này quả thực rất đẹp, làn da trắng sạch, khung xương ưu tú, đôi mày kiếm sắc sảo xếch về phía thái dương, đôi mắt nhắm nghiền càng làm nổi bật hàng mi dày rậm.
Đây chính là nam chính của thế giới này - Nghiêm Thâm.
Anh xuất thân từ nhà họ Nghiêm ở Kinh thị, cha mẹ mất sớm từ nhỏ nên được bà nội nuôi nấng.
Sau khi lớn lên, người thân duy nhất này cũng qua đời.
Từ nhỏ anh đã thông minh thiên bẩm, hiếu học và tự giác, vừa tốt nghiệp đã tiếp quản tập đoàn.
Đối mặt với những cuộc tranh quyền đoạt lợi của giới cấp cao, anh vẫn thong dong nắm trọn quyền hành trong tay.
Thanh Nhiễm nghiêng đầu nhận xét: [Trông cũng được đấy.]
Hệ thống: [Đương nhiên rồi! Nhân vật chính của thế giới mà, chưa nói đến cái khác, riêng nhan sắc chắc chắn phải là hàng cực phẩm vạn người có một!]
Nói xong, nó thúc giục ký chủ mau làm nhiệm vụ: [Ký chủ mau gọi cấp cứu đi ạ, mưa lớn thế này, đợi xe cứu thương đến thì cậu cũng có thể đưa nam chính vào viện sớm hơn, không cần phải ở lại nơi hoang vu này nữa.]
Thanh Nhiễm liền phối hợp mò tìm điện thoại.
Sờ khắp hai túi quần, cậu bỗng kinh ngạc thốt lên: [Hỏng rồi, hình như tôi quên mang điện thoại.]
[Cái gì?] Hệ thống nghe mà tối sầm mặt mày.
Vì có chính sách bảo mật quyền riêng tư của ký chủ nên nó không thể giám sát cậu mọi lúc mọi nơi, ai ngờ chỉ sơ sẩy một chút đã xảy ra sai sót.
[Không có điện thoại thì làm sao bây giờ!] Hệ thống hoảng loạn cuống cuồng.
Phải biết rằng điện thoại là chìa khóa để hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, không có nó thì sao mà gọi cấp cứu được.
[Phải đấy, làm sao bây giờ nhỉ.]
Thanh Nhiễm phụ họa theo cho có lệ, thực chất cậu đang thản nhiên quan sát chiếc xe lật nghiêng, cân nhắc xem nên ra tay từ đâu.
Hệ thống không trông mong gì được vào ký chủ, đành vắt óc tự nghĩ cách giải quyết.
[Có rồi! Ký chủ có thể chặn xe qua đường để nhờ giúp đỡ!]
Thanh Nhiễm khẽ nhướn mày.
Từ lúc đứng ở lưng chừng núi nhìn thấy con lộ cho đến khi xuống tới chân dốc, anh chẳng thấy bóng dáng một chiếc xe nào đi ngang qua, muốn chặn người qua đường e là không dễ.
Nhưng miệng cậu vẫn không bác bỏ lời hệ thống: [Có lý, để tôi đổi chỗ khác đợi.]
Nói đoạn, cậu đi vòng sang phía bánh xe, một tay cầm ô, tay kia nâng lên bám chặt vào thân xe, rồi nhẹ nhàng như thể đang nhấc một chiếc xe nôi, cậu xoay thẳng chiếc xe bị lật về vị trí thăng bằng.
Chứng kiến toàn bộ quá trình, hệ thống há hốc mồm kinh ngạc: [O_O]
Nó sốc đến mức bắt đầu nghi ngờ cả "nhân sinh" của một hệ thống.
Lúc này, Thanh Nhiễm tốn chút sức lực cạy cửa xe ra.
Kính xe các phía đều không vỡ nên bên trong không bị ngấm nước mấy, ghế phụ vẫn còn khô ráo.
Cậu nhận xét: Xe này chất lượng tốt thật, bền hơn người nhiều.
Dùng nước mưa rửa sạch tay, cậu thu ô rồi ngồi vào trong, trong xe thoang thoảng mùi nước hoa, là tông mùi cam chanh thanh mát, không hề gây khó chịu.
Ánh mắt Thanh Nhiễm lướt qua nội thất tối giản, rồi rướn người định kiểm tra sơ qua cho người đàn ông đang hôn mê.
Do động tác nghiêng người, lớp áo khô ráo ôm sát lấy vòng eo thon gọn của cậu, hệ thống nhìn chằm chằm vào một đoạn da trắng ngần thấp thoáng kia, lại bắt đầu hoang mang.
Rõ ràng mười phút trước ký chủ còn đội mưa leo đường núi suốt mấy tiếng đồng hồ, vậy mà trên người cậu không hề dính một giọt nước mưa, ngay cả đôi giày dưới chân cũng sạch bong kin kít.
Có gì đó sai sai ở đây thì phải?
Người bình thường đi đường ngày mưa chẳng phải sẽ thê thảm lắm sao, bùn đất bám đầy mình chứ, tại sao ký chủ của nó lại ưu nhã và sạch sẽ như thế, cứ như thể đang dạo bước dưới màn mưa lãng mạn ở Giang Nam vậy?
[Đợi đã ký chủ, có thể dùng điện thoại của Nghiêm Thâm mà!] Hệ thống bỗng nhiên nảy ra ý hay.
Còn về những điểm bất thường trên người ký chủ ư? Thôi kệ đi, kỳ quái thì kỳ quái, miễn không ảnh hưởng đến nhiệm vụ là được.
Thanh Nhiễm nghe xong, nhịp thở cũng chẳng hề xao động.
Nhan sắc người đàn ông này nhìn gần lại càng xuất sắc hơn vài phần, mày kiếm mắt ngôi, mũi cao môi mỏng, ngũ quan sắc sảo đậm nét, đường quai hàm rõ ràng càng làm tăng thêm vẻ mạnh mẽ, khó gần.
[Tự tiện động vào đồ của người khác liệu có không hay không?]
Cậu nói bằng giọng điệu đầy vẻ lưỡng lự, nhưng tay thì lại rất nhịp nhàng và tỉ mỉ kiểm tra khắp cơ thể người đàn ông, không có vết thương hở, duy chỉ có phía trái đầu như bị va đập, hơi sưng lên.
Hệ thống: [Tình thế cấp bách mà, chúng ta cũng là vì cứu anh ta thôi!]
Kiểm tra ngoại thương xong là đến nội thương, Thanh Nhiễm vẫn thong thả, nắm lấy tay phải của người đàn ông để bắt mạch - bàn tay đối phương trông cũng thật gợi cảm, to rộng, thuôn dài và rõ từng đường gân.
Ừm, quả thực chỉ có khí huyết vùng đầu là hơi ứ trệ một chút.
Hệ thống nhìn động tác của anh thì ngạc nhiên: [Ký chủ, cậu biết cả Trung y sao?]
[Bắt mạch chơi thôi.] Thanh Nhiễm thu tay lại.
[Linh Linh này, cậu có biết việc người ta mất trí nhớ liên quan đến cái gì không?]
Hệ thống bị đánh lạc hướng: [Biết chứ, đa phần là do tổn thương vùng hồi hải mã (*).]
(*) Nằm ở thủy thái dương trong, mỗi người có hai hải mã ở hai bán cầu, trung tâm trí nhớ quan trọng, hoạt động như một “bản đồ” trong não.
[Vậy cậu thử nói xem, nếu tôi đưa nam chính đến bệnh viện trong thành phố, liệu anh ta có phục hồi trí nhớ sớm không?]
[Không đâu ạ, trình độ y tế hiện tại của thế giới này chưa đủ để nam chính phục hồi sớm được.]
[Hơn nữa, việc nam chính được thanh mai trúc mã đón về nhà, sau đó chữa trị rồi mới phục hồi trí nhớ là "thiết lập cứng" của kịch bản, thông thường sẽ không thay đổi đâu.]
Lại một từ chuyên môn chưa nghe bao giờ.
Thanh Nhiễm: [Thế nào gọi là thiết lập cứng của kịch bản?]
Hệ thống: [Nói nôm na là trong điều kiện không bị can thiệp, những phần không liên quan đến cảm xúc chủ quan đều là thiết lập cứng. Ví dụ như nam chính nhất định sẽ gặp tai nạn, nhất định sẽ mất trí nhớ, và cuối cùng chắc chắn sẽ khôi phục trí nhớ.]
Nghĩa là ngoài những việc đó ra, tất cả những phần liên quan đến cảm nhận chủ quan đều đầy rẫy biến số?
Nghiêm Thâm không nhất định sẽ nghi ngờ cậu, không nhất định sẽ lạnh nhạt với cậu trong lúc mất trí nhớ, và cũng không nhất định sẽ yêu thanh mai trúc mã kia hay giữ mình vì người đó.
Vẻ mặt Thanh Nhiễm lúc này mới trở nên hứng thú, những thứ chưa biết mới hay, chứ cái gì cũng rập khuôn thì còn gì là thú vị nữa.
Hệ thống cảnh giác: [Không được đưa nam chính về sớm đâu đấy nhé.]
[Yên tâm.]
[Vậy ký chủ mau gọi điện đi.]
Nơi rừng sâu núi thẳm tối om om, ngoài kia mưa vẫn tầm tã, trên đường chẳng có lấy một chiếc xe qua lại, ký chủ không thấy sợ sao!
Thanh Nhiễm lại thở dài: [Tiếc quá, tôi không thể gọi cuộc điện thoại này.]
Hệ thống ngẩn ngơ: [Tại sao ạ? Có phải cậu không tìm thấy điện thoại không, chắc nó vừa lăn xuống dưới gầm ghế nam chính rồi!]
Trong kịch bản, nam chính bị kẹt lâu như vậy mới được tìm thấy là vì Chu Thanh Nhiễm đã giấu điện thoại của nam chính đi, họ cứ dùng xong rồi giấu đi là được mà.
Đôi mắt thanh tú của Thanh Nhiễm lộ rõ vẻ hối lỗi, cậu nói: [Tất cả là tại tôi sau khi xuyên đến đã không đủ nỗ lực, lại ham mê hưởng thụ không biết tiết kiệm, kết quả là bây giờ chẳng có đồng tiền tiết kiệm nào, không trả nổi tiền viện phí cho nam chính.]
Hệ thống nghe xong liền mủi lòng, chuyện này sao có thể trách ký chủ được, nguyên chủ để lại cho cậu có vài trăm tệ sau khi chữa bệnh cho cha nuôi, ký chủ xuyên đến phải làm quen với thân phận mới trước khi số tiền đó cạn sạch, vất vả biết bao nhiêu! Hơn nữa ham ăn thì đã sao, ngay cả nó khi được phát lương cũng thích đổi lấy mấy con chip năng lượng đủ loại hương vị mà.
Nó lúng búng an ủi ký chủ một hồi, rồi bắt đầu sầu não.
Không có tiền thì sao vào viện? Không vào viện thì sao diễn kịch bản?
Lúc này Thanh Nhiễm mới lên tiếng: [Vào viện là để xác định nam chính bị mất trí nhớ đúng không?]
Hệ thống suy nghĩ một chút: [Đúng vậy.]
Thanh Nhiễm: [Sau đó vài ngày nam chính liền xuất viện, nguyên chủ đưa anh ta về nhà mình.]
Hệ thống tiếp tục gật đầu.
Thanh Nhiễm khẽ nhếch môi: [Nếu chúng ta đã biết chắc nam chính mất trí nhớ, tại sao không đưa thẳng anh ta về nhà luôn?]
Vết thương của nam chính cậu cũng chữa được, hà tất phải tốn thêm một khoản tiền oan. Dù sao thì cậu cũng đang "nghèo" thật mà.
?
Có lý nha!