Thế giới 1: Tổng tài - Chương 3

Tiếng gió rít gào, thổi tung những tán lá cây trên núi nhảy múa loạn xạ, những sợi mưa mỏng manh ẩn mình trong gió, bị những cơn cuồng phong thổi bạt đi không biết phương nào.

Vừa nghe tiếng sấm vang lên, Thanh Nhiễm đã lập tức khởi hành, cậu cầm theo một chiếc ô chưa mở, thoăn thoắt băng qua cánh rừng, mái tóc bị gió thổi rối bời để lộ đôi mày mắt tinh xảo, cậu nương theo chỉ dẫn của hệ thống mà đi lên phía trên, tốc độ không hề chậm nhưng động tác lại chẳng chút chật vật, ngược lại còn ung dung tự tại như đang dạo chơi trong sân nhà.

Trái lại, hệ thống cứ líu lo lo lắng: [Á, lẽ ra tôi nên nhắc ký chủ đi sớm hơn một chút, lát nữa bão bùng sấm sét thế này, ký chủ đi dưới tán cây nguy hiểm biết bao nhiêu!]

Nó vẫn chưa quên lý do mình phải đưa ký chủ vào thế giới nhiệm vụ sớm, chẳng phải vì ký chủ suýt bị sét đánh chết đó sao!

[Cậu nói đúng, xem ra tôi phải tăng tốc thôi.] Thanh Nhiễm đáp lại, nhưng thực tế vẫn duy trì nhịp độ di chuyển cũ.

Cậu nhìn lên bầu trời để xác định thời gian, bây giờ là hơn 7 giờ tối, đúng lúc trời sập tối lại gặp trận mưa bóng mây bất ngờ khiến bầu trời càng thêm đen kịt, cộng thêm cây cối trong núi cao lớn che khuất ánh sáng, người đi giữa rừng núi gần như không nhìn thấy cả bàn tay mình.

Hệ thống lại ảo não kêu lên: [Quên không nhắc ký chủ mang theo đèn pin rồi!]

Chán thật đấy, kịch bản cũng chẳng thèm ghi chú thêm vài câu về tình hình lúc Chu Thanh Nhiễm cứu nam chính để nó tham khảo nữa.

[Không sao, lát nữa cũng chẳng rảnh tay mà cầm đâu.] Thanh Nhiễm tùy tiện buông một câu.

Hệ thống: [Sao lại không rảnh tay ạ?]

Tất nhiên là vì cậu không hề có ý định giúp nam chính gọi điện cấp cứu, Thanh Nhiễm cười mà không nói, cảm thấy cái hệ thống này thật ngây ngô.

Nói về nhiệm vụ của cậu, thì không thể không nhắc tới tuyến kịch bản của thế giới này.

Thanh Nhiễm hiểu "kịch bản" chính là vận mệnh đã được định sẵn của những người được chọn – đứa con của số mệnh.

Nói ngắn gọn, mạch truyện chính xoay quanh hai nam chính là Nghiêm Thâm và Tô Ngọc, hai người là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau.

Tô Ngọc tính tình thanh cao, kiêu kỳ, trọng tình nhẹ lợi.

Còn Nghiêm Thâm - người đang chờ được cứu - lại là người cuồng công việc, vì thế giữa hai người nảy sinh không ít mâu thuẫn.

Lần này Nghiêm Thâm xảy ra chuyện là do đi công tác nên lỡ mất buổi sinh nhật của Tô Ngọc, bị Tô Ngọc tủi thân gọi điện phàn nàn.

Vì nể tình nghĩa bấy lâu, Nghiêm Thâm lái xe ra sân bay định bay về ngay trong đêm, nhưng giữa đường đột ngột gặp mưa lớn.

Vì tránh một con chó hoang lao ra đường, chiếc xe không may đâm gãy rào chắn rồi lao xuống dưới đường vành đai.

Diễn biến sau đó rất rõ ràng.

Pháo hôi Chu Thanh Nhiễm đi nhặt nấm bị kẹt lại vì mưa lớn, lúc trú mưa tình cờ phát hiện ra Nghiêm Thâm đang hôn mê vì tai nạn dưới sườn dốc, nguyên chủ gọi cấp cứu rồi đi theo vào bệnh viện chăm sóc tận tình, nhưng ngay khi Nghiêm Thâm tỉnh dậy và được bác sĩ chẩn đoán là mất trí nhớ, Chu Thanh Nhiễm đã lập tức giấu điện thoại của Nghiêm Thâm đi. Đối mặt với nam chính đã quên sạch mọi thứ, Chu Thanh Nhiễm chọn cách đưa nam chính về nhà mình tự chăm sóc.

Mất trí nhớ không làm thay đổi phong cách làm việc của một người, dần dần, trong quá trình chung đυ.ng, Chu Thanh Nhiễm đã đem lòng yêu Nghiêm Thâm - người vừa có sắc, vừa có tiền, lại làm việc quyết đoán.

Thế nhưng Nghiêm Thâm đối với nguyên chủ chỉ có sự cảm kích và tôn trọng dành cho ân nhân cứu mạng, tuyệt đối không vương chút tình riêng.

Hơn nữa, cuộc sống tưởng chừng yên ổn ấy cũng tan tành mây khói khi Tô Ngọc tìm đến.

Giả vẫn mãi là giả, vài ngày chung sống sao bì được với mười mấy năm tình thâm nghĩa nặng.

Dù Chu Thanh Nhiễm có mặt dày bám theo về nhà họ Nghiêm, nhiều lần cậy ơn cứu mạng để gẫy trở ngại cho tình cảm hai nam chính nhằm giành lấy cơ hội bồi đắp tình cảm, thì cũng không thoát khỏi cái kết bị loại khỏi cuộc chơi một cách thảm hại.

Cuối cùng không chỉ bị đuổi ra khỏi nhà, mà còn vô tình trở thành bàn đạp thúc đẩy tình cảm của hai người họ, giúp đôi tình nhân về lại bên nhau.

Nghĩ đến việc mình phải đóng một cái vai nghẹn khuất như thế, Thanh Nhiễm chỉ biết: "..."

Hai huyện Phí và huyện Lan đều nằm trong địa phận tỉnh Hạ ở phía Tây Nam, địa hình đồi núi trập trùng, rừng rậm rạp, ngọn núi Hồ Điệp dưới chân cậu ở tỉnh Hạ vốn chẳng mấy tên tuổi, nhưng phạm vi lại trải dài qua hai huyện. Hai ngọn núi đại diện cho đôi cánh bướm lần lượt thuộc về hai huyện, còn phần trũng ở giữa chính là ranh giới phân chia.

Thanh Nhiễm thong dong băng qua đỉnh núi trong màn đêm để sang phía bên kia, lúc này tiếng gió đã yếu dần, cây cối xung quanh cũng ngừng rít gào thảm thiết, thay vào đó là tiếng mưa rơi lộp bộp, những hạt mưa to như hạt đậu dày đặc trút xuống, một nửa bị tán rừng che chắn, nửa còn lại nện vào người đau điếng.

Thanh Nhiễm bật chiếc ô mang theo lên, cây cối ở phía sau núi mọc thấp và thưa thớt hơn, với thị lực của Thanh Nhiễm, khi đi đến lưng chừng núi, cậu đã có thể mơ hồ nhìn thấy con đường vành đai đối diện.

Hệ thống: [Ký chủ ơi, nam chính Nghiêm Thâm gặp nạn ở đoạn đường vành đai đối diện đó.]

[Đã xảy ra chuyện rồi à?] Thanh Nhiễm vờ như nuối tiếc hỏi.

Hệ thống: [Tôi cũng không biết nữa, tôi chỉ có thể quét tình hình trong phạm vi 100 mét quanh ký chủ thôi, mà ở nước Hoa bây giờ vẫn chưa lắp đặt camera rộng rãi, tôi không thể lên mạng tra cứu được.]

Thanh Nhiễm: [Mấy giờ rồi?]

Hệ thống: [Để tôi xem nào... đã 9 giờ 48 phút rồi ký chủ!]

Vào lúc 10 giờ 11 phút đêm, Thanh Nhiễm cầm ô xuống núi và đã nhìn thấy mục tiêu của chuyến đi này ở dưới thung lũng, đó là một chiếc ô tô màu đen, sau khi lăn từ trên đường xuống thì đang nằm trong trạng thái lật nghiêng, nóc xe hướng về phía anh, hai thanh gạt mưa ở kính trước vẫn chưa hỏng, đang mẫn cán làm việc, đèn pha màu vàng nhạt nhấp nháy soi rọi vào cánh rừng xa xa.

[Đó là xe của nam chính Nghiêm Thâm đấy, ký chủ mau lên đi!]

Thanh Nhiễm khẽ mỉm cười trước cách dùng từ tinh tế của hệ thống, chưa bao giờ thấy nó nói chuyện lọt tai đến thế, cậu đáp lại đúng một chữ: [Được.]