Thế giới 1: Tổng tài - Chương 26

Khi đến chợ thu mua nấm, ba người chia nhau hành động.

Vương Lôi cưỡi chiếc mô tô của ba, Thanh Nhiễm và Nghiêm Thâm thì xách hai gùi nấm đi xe bus.

Đôi bên hội quân tại chợ.

Đến nơi, Vương Lôi xung phong chạy đi mặc cả với thương lái, chọn lựa kỹ càng, so giá ba nhà, cuối cùng hai gùi nấm bán được tổng cộng 1280 tệ!

Một ngày, một ngàn hai!

Vương Lôi cười đến mức mặt biến dạng, bước ra khỏi chợ mà miệng vẫn ngoác đến tận mang tai.

Thanh Nhiễm nói khẽ với Nghiêm Thâm vài câu rồi nhét số tiền bán nấm vào tay Vương Lôi.

Vương Lôi cầm tiền, ngơ ngác hỏi: "Làm gì thế? Bảo tôi chia tiền hả?"

"Được rồi, hôm nay kiếm được nhiều thế này toàn nhờ lão Chu cậu tinh mắt chỉ đạo tài tình, tôi chỉ lấy số lẻ thôi, còn một ngàn này tùy hai người chia nhau." 280 tệ cũng không phải ít đâu!

Thanh Nhiễm lại nói: "Không cần, cho cậu hết đấy." Thấy Vương Lôi không hiểu, cậu giải thích: "Hai tháng trước cậu có cho tôi vay tiền."

"Chuyện từ tám hoánh nào rồi mà cậu còn lôi ra nói, vả lại đó là tâm ý của anh em, ai bảo là cho vay bao giờ." Vương Lôi nhất quyết không nhận.

Nhắc đến chuyện này cậu ta còn thấy chột dạ, chuyện cha nuôi anh em mình bệnh nặng cậu ta sau này mới nghe nói, nhét cho ít tiền rồi cũng chẳng hỏi han gì...

Thanh Nhiễm không muốn tốn lời: "Bảo cầm thì cứ cầm đi, cậu thấy với tốc độ kiếm tiền của tôi hôm nay thì sau này tôi có thiếu tiền không?"

Không thiếu được. Vương Lôi đắn đo một hồi lâu.

"Thế tôi cầm thật nhé?"

Thanh Nhiễm gật đầu: "Ừm."

"Bạn trai cậu không có ý kiến gì chứ?" Cậu ta hạ thấp giọng, liếc nhìn Nghiêm Thâm.

Nghiêm Thâm cũng điềm đạm gật đầu, thái độ thậm chí còn ôn hòa hơn mọi khi: "Yên tâm, tôi không có ý kiến gì."

Vương Lôi lại quay sang Thanh Nhiễm: "Thế tôi nhận tiền rồi, cậu còn dắt tôi đi hái nấm nữa không?"

Thanh Nhiễm cạn lời: "... Có."

"Cậu vừa do dự đúng không!" Vương Lôi nhảy dựng lên.

Đáp lại là ánh mắt lạnh lùng của Thanh Nhiễm: "Nói thêm câu nữa là tôi kích cậu khỏi đội ngay bây giờ."

Vương Lôi lập tức im bặt, làm động tác kéo khóa miệng, rồi hớn hở cất số tiền khổng lồ 1280 tệ đi.

"Nhưng ngày kia thì không được, ngày kia tôi có việc." Thanh Nhiễm sực nhớ ra hôm đó phải đi ăn cỗ.

Vương Lôi: "Không sao, thế hôm đó tôi tự đi hái." Tiện thể xem trình độ thực sự của mình đến đâu.

Thanh Nhiễm nhắc nhở: "Lúc đó cứ ở quanh nhà tôi thôi đừng đi xa, trong rừng có lợn rừng đấy."

Vương Lôi đang hừng hực tham vọng liền ngoan ngoãn như cún con trong một giây.

Nghiêm Thâm không tham gia buổi hái nấm ngày thứ hai.

Thiếu đi một người, tốc độ hái chậm lại, thu hoạch ít hơn ngày đầu một chút.

Tuy nhiên vận khí của bọn Thanh Nhiễm hôm đó rất tốt, tìm được một ổ nấm tùng nhung.

Nấm tùng nhung giá cao, bán cùng các loại nấm khác được 1100 tệ, chẳng kém ngày đầu là bao.

Lần này 1100 tệ Thanh Nhiễm và Vương Lôi chia đôi, mỗi người 550 tệ.

Lần thứ hai nhận "lương", Vương Lôi hào hứng vung tay: "Đi thôi, hôm nay tôi bao, chúng ta đi đánh chén một bữa ra trò!"

Thanh Nhiễm lại có vẻ lơ đãng.

"Lão Chu? Tỉnh lại đi." Vương Lôi huơ huơ tay trước mặt cậu.

Thanh Nhiễm sực tỉnh: "Gì cơ?"

Vương Lôi lặp lại lời đề nghị.

Thanh Nhiễm khéo léo từ chối: "Thôi, tôi về nhà ăn."

Hừ, biết ngay là đang nhớ cái mặt tảng băng kia mà, làm như ai chẳng có đối tượng không bằng.

Vương Lôi bĩu môi: "Được rồi, được rồi, cậu về đi, tôi đi tìm Mai Mai nhà tôi đi ăn đây."

Tiễn bạn đi xa, Thanh Nhiễm vẫy một chiếc taxi.

Sau khi lên xe, cậu nói với tài xế: "Đến cục công an."

Hệ thống tò mò: [Ký chủ đến cục công an làm gì thế?]

Thanh Nhiễm nhẹ nhàng đáp: [A Thâm muốn điều tra thân thế như vậy, tôi đi giúp A Thâm hỏi thăm tiến độ thôi.]

Nói xong, cậu có vẻ rất "quan tâm" hỏi: [Bên phía Tô Ngọc tiến độ tìm người đến đâu rồi?]

Ký chủ nhà mình thật là lương thiện, đang làm nhiệm vụ bồi dưỡng tình cảm mà vẫn không quên lo lắng cho tiến độ của thụ chính.

Cảm thán xong, hệ thống đáp: [Để tôi kiểm tra hậu đài... chà, các bệnh viện lớn không tìm thấy người, giờ họ đang rà soát các phòng khám nhỏ.]

[Cứ mò kim đáy bể như vậy, bao giờ mới tìm được người đây.] Thanh Nhiễm nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối, một bàn tay gõ nhịp đều đặn lên đùi.

[Thật tội nghiệp cho một đôi tình nhân phải chia cắt hai nơi...]

[Lúc này họ vẫn chưa là tình nhân đâu ạ.] Hệ thống nghiêm túc đính chính, rồi an ủi vị ký chủ quá đỗi mềm lòng của mình.

[Không cần lo cho Tô Ngọc đâu, chờ họ bỏ cuộc ở huyện Lan rồi tìm đến huyện Phí là ổn thôi.]

Tìm đến huyện Phí cũng sẽ bắt đầu tra từ bệnh viện và cục cảnh sát.

Bệnh viện thì không cần bận tâm, còn cục cảnh sát thì...

[Vậy tôi chỉ có thể chúc họ sớm đạt được tâm nguyện thôi.] Thanh Nhiễm thở dài dịu dàng.

Chiếc taxi chạy trên đường phố huyện lỵ, tình cờ có người bên đường ngẩng đầu lên, chỉ kịp nhận thấy sau cửa kính xe là một đôi mắt đen láy lướt qua đầy vẻ hững hờ.

...

Huyện Lan.

Tô Ngọc mệt mỏi nhìn dòng xe cộ qua lại giữa lộ, áp điện thoại vào tai, hỏi người ở đầu dây bên kia: "Trợ lý Hồng, tình hình vận hành công ty bên phía anh không có vấn đề gì chứ?"

Hồng Việt trả lời qua điện thoại: "Yên tâm đi, tập đoàn có cơ chế vận hành hoàn chỉnh, dẫu Nghiêm tổng không có mặt thì trong thời gian ngắn cũng không xảy ra vấn đề gì."

"Bây giờ rắc rối lại nằm ở những cổ đông đang nảy sinh ý đồ riêng. Nếu để lâu, họ chắc chắn sẽ nghi ngờ việc Nghiêm tổng không lộ diện, từ đó gây ra chuyện."

Tô Ngọc nghe xong lo lắng khôn cùng: "Vậy phải làm sao đây?"

Hồng Việt: "Tôi sẽ tìm cách che giấu và trì hoãn thêm một thời gian, ít nhất trong vòng nửa tháng tới không cần lo lắng."

Tô Ngọc thở phào: "Tốt quá rồi, tiếc là tôi chẳng hiểu biết gì cả, chỉ có thể phiền anh giúp anh Nghiêm Thâm ổn định cục diện."

Hồng Việt: "Đừng nói là tôi vốn làm việc cho Nghiêm tổng, xét về mặt cá nhân, Nghiêm Thâm cũng là bạn học và bạn thân của tôi, đây là việc tôi nên làm."

Tô Ngọc mỉm cười an ủi, ngoài cậu ta ra, anh Nghiêm Thâm cuối cùng cũng có được một người bạn chân thành.

"Bên phía tôi cũng sẽ nhanh chóng tìm kiếm anh Nghiêm Thâm."

Hồng Việt: "Được, tôi xử lý xong những việc khẩn cấp trong tay sẽ qua giúp cậu một tay."

Hai người trao đổi thông tin rồi kết thúc cuộc gọi.

Sau khi gác máy, cả hai không hẹn mà gặp cùng chung một suy nghĩ: Tại sao một vụ tai nạn lại dẫn đến mất liên lạc hoàn toàn như vậy...

Dẫu Nghiêm Thâm có bị thương nặng hôn mê, trên người anh cũng có điện thoại và chứng minh thư, sao có thể bặt vô âm tín chỉ sau một đêm?

...

Khi bóng chiều tà dần lặn, Thanh Nhiễm đã trở về chốn dừng chân ở thế giới này.

Từ xa đã thấy trong gian chính Nghiêm Thâm đang thắp đèn kiểm tra lại bản dịch.

Ánh sáng ấm áp trên đầu hòa quyện với ráng chiều nơi chân trời, gió đêm mang theo hương hoa hòe thanh khiết, khiến bóng hình người đàn ông đang vùi đầu bên bàn lật giở bản thảo trông như một bức tượng điêu khắc đọng lại giữa dòng thời gian cũ.

Thanh Nhiễm nhẹ nhàng bước tới, từ phía sau vòng tay ôm lấy Nghiêm Thâm, thả lỏng cả cơ thể tựa vào anh rồi hỏi: "Vẫn chưa xong việc sao anh?"

"Rảnh rỗi không có việc gì nên anh kiểm tra lại một chút thôi." Nghiêm Thâm đặt bản dịch xuống: "Em về sớm hơn anh dự tính đấy."

Thanh Nhiễm dùng giọng điệu lười biếng đáp: "Sớm sao? Trước khi về em còn ghé qua cục công an một chuyến, cứ ngỡ là sẽ trễ cơ."

Nghiêm Thâm: "Cục công an?"

Thanh Nhiễm: "Hừm, đi hỏi thăm tiến độ thay anh thôi."

Tâm trạng không tự chủ được mà trở nên căng thẳng, Nghiêm Thâm hỏi: "Kết quả thế nào?"