Thế giới 1: Tổng tài - Chương 20

[Nguyên tác Nghiêm Thâm cũng xuống huyện thuê nhà à?]

Hệ thống: [Đúng vậy ạ, Chu Thanh Nhiễm có chút không vui, nhưng nam chính thái độ rất kiên quyết.]

Nó hỏi Thanh Nhiễm: [Ký chủ không muốn vào thành phố ở sao? Yên tâm, tôi có thể giúp cậu phá đám!]

Chẳng biết từ bao giờ, việc nói ra chuyện "phá hoại cốt truyện" đối với hệ thống đã trở nên nhẹ tựa lông hồng.

Thanh Nhiễm: [Làm gì có chuyện đó.]

Gương mặt cậu khẽ mỉm cười với người đàn ông vừa quay lại, nhưng trong lòng lại thầm nhủ: [Tôi và Nghiêm Thâm đang lúc mặn nồng tình cảm, dĩ nhiên phải giúp một tay chứ.]

Hệ thống: [...] Hả? Không bồi dưỡng tình cảm nữa sao?

Buổi tối.

Hai người đàn ông trưởng thành sau khi tắm rửa nằm chung một giường, khó tránh khỏi nảy sinh chút ân ái mặn nồng.

May mà Nghiêm Thâm là người tự chủ, kịp thời dừng lại ngay trước khi "súng cướp cò".

Thanh Nhiễm bị buộc phải dừng lại: "..."

Loài người đúng là cái chủng tộc thích tự đặt ra giới hạn nhất mà cậu từng thấy.

Hứng thú dâng trào thì cứ vui vẻ một đêm có làm sao đâu? Đừng nói cậu và Nghiêm Thâm bây giờ đã có "nền tảng tình cảm", dẫu là không có đi chăng nữa, ở yêu giới cũng đầy rẫy những cuộc tình sương khói kiểu giây trước vừa đánh nhau, giây sau đã lăn lộn trên giường, xong việc thì đường ai nấy đi.

Chỉ có nhân tộc là cứ thích vì những thứ gọi là kiên trì, lễ nghĩa không chạm tới được mà giữ mình quá mức, không dám vượt rào dù chỉ nửa bước.

Thanh Nhiễm lim dim đôi mắt, lười biếng gối đầu lên l*иg ngực người đàn ông.

Nghĩ đi nghĩ lại, nét quyến rũ của con người có lẽ cũng nằm ở chính chỗ này.

Trước kia khi đi du ngoạn, cậu cũng từng thấy những kẻ phóng đãng, quanh quẩn nơi bụi hoa, đối với những sinh vật đã đánh mất đặc trưng của nhân tộc như thế, cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Bọn họ đã mất đi tư cách làm người rồi.

"Em ổn chứ?" Trên đầu vang lên lời hỏi han trầm khàn.

Bàn tay người đàn ông vuốt ve trên lưng cậu nóng rực như lửa đốt, Thanh Nhiễm hé môi cắn nhẹ vào khối cơ ngực săn chắc dưới mặt mình, giọng điệu nhàn nhạt: "Nếu A Thâm không dừng lại thì em sẽ ổn hơn nhiều đấy."

Một câu nói khiến nhịp tim vừa mới bình ổn của người đàn ông lại có dấu hiệu mất kiểm soát.

Người yêu này của anh trong một số chuyện thực sự thành thật đến mức quá đáng.

Không cần cố ý làm gì, đối phương chỉ cần không đè nén cảm xúc của mình, thì mỗi một phản ứng tự nhiên ấy thôi cũng đủ để khiến Nghiêm Thâm hoàn toàn tan rã.

"Chuyện thuê nhà anh có kế hoạch gì chưa?" May mà Thanh Nhiễm sớm chuyển chủ đề.

Nghiêm Thâm thu lại tinh thần: "Hôm nay anh có hỏi thăm qua, những căn nhà ở vị trí tốt trung tâm huyện giá thuê cũng chỉ tầm 500 đến 800 tệ. Hoàn thành xong hai đơn dịch thuật này chúng ta sẽ có 1500 tệ thù lao." Số tiền đó đủ để chi trả tiền nhà và sinh hoạt phí một tháng đầu.

Thanh Nhiễm thầm hỏi: [Tiền thuê nhà ở huyện rẻ thế sao?]

Hệ thống: [Vì đây là huyện nhỏ mà ký chủ, nếu ở thành phố lớn hạng nhất, một căn nhà điều kiện tương tự phải thêm một số 0 đằng sau mà chưa chắc đã thuê được đâu!]

"Có điều bây giờ thuê nhà thường phải đặt cọc ba tháng trả trước một tháng, hơn nữa việc nhận được hai đơn này cũng có phần nhờ may mắn." Khi nói đến chính sự, thái độ của người đàn ông rất khách quan và lý trí.

Anh hiểu rõ giá của hai đơn này cao là vì yêu cầu gấp và độ khó lớn, trong điều kiện bình thường, trên web đa số là những đơn nhỏ chỉ vài chục tệ, muốn nhận được còn phải dựa vào tốc độ tay.

Vì thế, anh đã dự trù cho mình không ít thời gian.

Thanh Nhiễm nghe hắn nói xong liền bảo: "Em có thể giúp anh."

"Không cần đâu, đối với anh chỉ là tốn thêm chút thời gian thôi." Nghiêm Thâm không đồng ý, anh xoa tấm lưng mịn màng của cậu rồi nói: "Không cần động đến tiền tiết kiệm của em."

Tiền tiết kiệm? Thanh Nhiễm đang gối đầu trên ngực anh bỗng ngẩng lên: "Em nói mình có tiền tiết kiệm bao giờ?"

"..." Nghiêm Thâm nhìn cậu.

Người bị nhìn lại nhướng mày một cách lười nhác, gần như là trêu chọc.

Thái độ "ngang ngược" một cách đường hoàng này khiến người đàn ông vốn ít khi cười phải bật cười thành tiếng.

Nụ cười tuy nhạt nhưng khoảnh khắc băng giá tan chảy ấy đủ để khiến người ta phải ngỡ ngàng.

Nghiêm Thâm cảm thấy vừa bất ngờ lại vừa không bất ngờ, một cảm giác bất lực đầy hiển nhiên.

Anh biết Thanh Nhiễm không dư dả, nhưng không ngờ lại túng quẫn đến mức này.

E rằng số tiền mặt cậu đưa cho anh mấy ngày trước chính là toàn bộ gia sản rồi.

Vậy mà cậu lại đưa hầu hết cho anh.

"A Thâm cười lên trông đẹp trai lắm." Thanh Nhiễm vuốt ve gương mặt người đàn ông.

Chẳng mấy chốc cậu đã dùng cả hai tay, tùy ý nhào nặn gương mặt lạnh lùng tuấn tú kia thành đủ loại hình thù.

Mà người đàn ông vẫn bình thản để mặc cậu làm loạn, ánh mắt thủy chung dõi theo từng cử chỉ, nụ cười của cậu như một món đồ chơi không biết phản kháng.

Mãi đến khi Thanh Nhiễm ép cho đôi môi anh chu lên rồi cúi đầu cắn một cái, cơ thể này mới như được truyền linh hồn mà lật người ép người đang làm loạn xuống dưới thân.

"... Em ham cắn người thế cơ à." Anh cũng nhẹ nhàng cắn lại cánh môi người yêu.

Vị ngọt mềm mại quả nhiên rất tuyệt, thế là anh cụp mắt, càng thêm sâu sắc mà thưởng thức sự ngọt ngào này.

Bên ánh đèn rạng rỡ, tình nồng ý mật, đêm dài vô tận.