Lúc này, hệ thống phát hiện cậu đã tỉnh liền lên tiếng.
[Chào ký chủ, tôi là hệ thống Pháo hôi Phản diện, số hiệu 000, là cộng sự tiếp theo của cậu. Chính tôi đã cứu cậu đó nha.]
Cái giọng máy móc cứng ngắc đó vậy mà lại nói ra tông giọng hớn hở vui tươi.
Thanh Nhiễm bất động thanh sắc: [Ý cậu là sao?]
Hệ thống 000: [Ký chủ muốn hỏi cụ thể điều gì cơ?]
[Nếu là hỏi về hệ thống, tôi thuộc bộ phận "Pháo hôi Phản diện", mục tiêu là hỗ trợ ký chủ đóng đạt các vai pháo hôi và phản diện để duy trì diễn biến kịch bản.]
[Nếu hỏi về việc cứu cậu, thì lúc tôi trói buộc cậu là lúc cậu sắp bị sét đánh chết, nên tôi đành đưa cậu vào thế giới nhiệm vụ sớm hơn kế hoạch thôi.]
Bề ngoài, Thanh Nhiễm lộ vẻ tin tưởng lời nó không chút nghi ngờ: [Vậy sao, thế thì đa tạ cậu.]
Hệ thống 000: [Hì hì, hệ thống và ký chủ vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, cậu không cần để bụng đâu mà.]
Thực tế trong lòng nó đang bắn pháo hoa ăn mừng.
Tuyệt vời, ký chủ mình chọn trông có vẻ là một chú thỏ trắng ngây thơ không chút tâm cơ, thống kê thành tích cuối năm không cần lo nữa rồi!
Thanh Nhiễm: [Tôi vẫn còn vài thắc mắc.]
Gác lại chuyện cơ duyên, Thanh Nhiễm thực sự khá tò mò về thứ vật thể lạ tự xưng là hệ thống này, vì dù lánh đời khổ tu, cậu cũng dám khẳng định thế giới bên ngoài tuyệt đối không có thứ gì tương tự.
Hệ thống 000 đang đắc chí vì vớ được món hời nên vô cùng hợp tác.
[Vâng vâng, mời ký chủ cứ hỏi, trong phạm vi không vi phạm quy định thì 000 sẽ biết gì nói nấy.]
Qua vài lần hỏi đáp, Thanh Nhiễm biết được hệ thống đến từ một đại thế giới mà cậu chưa từng nghe danh, mục đích vào tiểu thế giới là để duy trì kịch bản nhằm thu thập năng lượng, trọng điểm vẫn là năng lượng, nguồn gốc cụ thể thì không rõ, và mỗi tiểu thế giới chỉ được phép vào một lần duy nhất.
Thanh Nhiễm: [Vậy tôi hoàn thành kịch bản nhân vật thì có lợi lộc gì?]
Hệ thống thao thao bất tuyệt: [Lợi ích nhiều lắm ký chủ ơi!]
[Ký chủ sắm vai nhân vật, hệ thống thu thập năng lượng, cứ mỗi khi bảo vệ thành công một thế giới, ký chủ sẽ nhận được 1000 điểm tích lũy. Chúng ta là quan hệ cộng sinh, đôi bên cùng có lợi mà.]
[Điểm tích lũy khen thưởng có thể dùng để mua sắm trong Thương thành. Hàng hóa trong đó vô cùng phong phú, thậm chí có cả Phục hoạt đan giúp ký chủ tái tạo nhục thân đấy!]
Thanh Nhiễm bắt đầu thấy có chút hứng thú: [Mở Thương thành tôi xem thử.]
Hệ thống lập tức hiển thị giao diện Thương thành trước mặt cậu
Nào là Mỹ dung đan, Tuyết phu đan (da trắng như tuyết), Thể hương đan (tự chọn mùi hương), Kiện thể đan, Dưỡng phát hoàn, Đại lực hoàn...
Rồi thì Nước hoa tình ái (tùy chọn mùi), Thuốc hồi phục tinh lực, Cao dưỡng da vùиɠ ҡíи...
Tất cả vật phẩm đều ở trạng thái khóa, bởi vì điểm tích lũy hiện tại của Thanh Nhiễm bằng 0, Thương thành yêu cầu phải có điểm mới được mở khóa.
Thanh Nhiễm thở dài thườn thượt trong long, cứ tưởng có món gì hay ho, kết quả chỉ có thế này thôi sao? Thật chẳng bõ công để một con rắn như cậu phải để mắt tới.
Nhưng đúng là "đã lỡ leo lên lưng cọp thì phải theo thôi", dù sao cũng đã xác định cơ duyên đắc đạo mà hắn khổ công tìm kiếm có liên quan đến hệ thống, Thanh Nhiễm đành an phận làm một "phản diện dự bị".
Chuỗi ngày nhạt nhẽo trôi qua suốt hai tháng, cho đến hôm nay, kịch bản dành cho vai phản diện cuối cùng cũng bắt đầu!
Hệ thống có lẽ không nhận ra, nhưng thực tế Thanh Nhiễm đã có tâm trạng cực tốt ngay từ lúc vừa mở mắt thức dậy, kết thúc cuộc trò chuyện với hệ thống, cậu thong thả bê chậu nước ra ngoài.
Đầu tiên cậu ra mảnh vườn cạnh bếp hái một quả cà chua và một quả dưa chuột làm bữa sáng, rồi tiện tay hắt chậu nước vừa dùng xong xuống đất.
Mảnh vườn này đã có từ trước khi Thanh Nhiễm xuyên đến, cùng với căn nhà trên núi này đều là di vật mà người cha nuôi Chu Đại Căn để lại cho nguyên chủ.
Đối với một người đã sống ngàn năm như Thanh Nhiễm, thân xác mà cậu đang chiếm giữ này thực sự quá trẻ, năm nay vừa tròn 20 tuổi, thân thế cũng rất bình thường, bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ nên duyên phận hẩm hiu, được ông lão Chu Đại Căn - người đáng tuổi ông nội - nhận về nuôi nấng, cha nuôi Chu Đại Căn vừa bệnh mất ba tháng trước, nguyên chủ cũng qua đời cách đây hai tháng.
Hệ thống nói nguyên chủ đã thực hiện một cuộc giao dịch với nó, nó cho người đó thấy trước vận mệnh gốc, nguyên chủ không do dự bao lâu đã quyết định nhường lại quyền sử dụng cơ thể, mang theo ký ức đi đầu thai ở đại thế giới.
Thanh Nhiễm không phán xét lựa chọn của người khác là đúng hay sai, cậu chỉ từ cái tên của nguyên chủ mà liên tưởng đến bản thân mình, nguyên chủ tên là Chu Thanh Nhiễm, họ Chu là theo họ cha nuôi, còn cái tên Thanh Nhiễm vốn dĩ định đặt là Thanh Sơn, nhưng nhân viên đăng ký hộ khẩu nghe nhầm âm nên mới viết thành Thanh Nhiễm.
Mà cái tên Thanh Nhiễm thực ra cũng không phải do cậu tự đặt, chỉ là nghe nhiều nên đem ra dùng tạm, từ rất lâu về trước, cậu được gọi là Thanh Trăn.
...
Tưới rau, gánh nước xong xuôi.
Buổi sáng cậu dạo bước trong rừng già nhặt nấm về hầm canh, buổi chiều rảnh rỗi nằm trên ghế bập bênh đọc sách, ngủ gật, không quá lời khi nói Thanh Nhiễm tuyệt đối là người hiểu rõ cách sinh tồn trong núi rừng nhất thế gian này, cũng rất biết cách tìm những việc vặt vãnh để gϊếŧ thời gian.
Chiếc ghế bập bênh đu đưa nhè nhẹ, người đàn ông nằm lười biếng trên đó kéo quyển sách đang che mặt xuống, nhắm mắt tăng cường cảm quan, tiếng gió, tiếng lá rừng, tiếng chim muông côn trùng rỉ rả... hơi nước trong không khí ngày càng đậm đặc.
Hiện tại cậu chỉ mong trời mau tối, mong chờ một trận mưa rào xối xả.
"Ầm đùng!"
Một tiếng sấm rền vang dội ngay trên đỉnh đầu.
Hệ thống: [Ký chủ ơi, mưa rồi!]
Thanh Nhiễm mở choàng mắt.