Hệ thống: [Ký chủ, nhiệm vụ của cậu là sắm vai phản diện độc ác: cứu tổng tài mất trí nhớ nhưng lòng đầy âm mưu, hạ thuốc anh rể, quyến rũ anh nuôi... cậu hiểu chưa?]
Thanh Nhiễm: [Ý cậu là, mặc dù tôi cứu tổng tài rồi sống thế giới hai người với hắn, hạ thuốc anh rể rồi ở cùng một phòng, quyến rũ anh nuôi rồi bên nhau sớm tối... thì đến cuối cùng, những người này vẫn có thể phủi sạch quan hệ với tôi để giữ mình trong sạch vì chính thất của họ?]
Hệ thống: [Chính xác là như vậy.]
Thanh Nhiễm: [Được, tôi hiểu rồi.]
Sau đó.
[Á á á á á! Ký chủ không được, không thể, không thể làm thế... sao lại ra nông nỗi này?] Hệ thống vừa ra khỏi "phòng tối" liền suy sụp nhìn hiện trường hỗn loạn trên giường.
Thanh Nhiễm vô tội đáp: [Tôi chỉ đang diễn theo kịch bản thôi, tại ý chí của bọn họ không kiên định đấy chứ. Chịu thôi, tôi cũng đâu có muốn thế.]
Pháo hôi hay phản diện thì đã sao, yêu tính khó dời, cậu chỉ biết đêm xuân ngắn ngủi, hưởng lạc mới là lẽ đời.
...
Thế giới 1: Tổng tài mất trí nhớ bị lừa gạt.
Đêm trong rừng núi, Thanh Nhiễm có làn da trắng như tuyết, mái tóc đen tuyền, dung mạo đẹp đến mức giống hệt một sơn quỷ ra từ núi rừng.
Vì vội vã trở về kinh thành để mừng sinh nhật thanh mai trúc mã nên anh bị tai nạn xe và mất trí nhớ, khi tỉnh dậy, vị tổng tài kia nhìn cậu chăm chú, ánh mắt đầy cảnh giác và xa lạ.
Thanh Nhiễm bước lên, vòng tay ôm lấy eo người đàn ông, khẽ đặt một nụ hôn lên khóe môi anh.
Sau vài lần tiếp xúc, tổng tài dường như đã hiểu ra điều gì, chậm rãi hỏi: “Em là người yêu của tôi?”
Khóe môi Thanh Nhiễm khẽ cong, giống như đóa hoa độc lay động trong gió, giọng nói mềm mại, kéo dài: “Đúng vậy.”
...
Thế giới 2: Anh nuôi từ phóng túng chuyển sang nhẫn nhịn.
Thế giới 3: Anh rể hờ - loại bại hoại trí thức.
Thế giới 4: Cậu em chồng trẻ tuổi lạnh lùng của người chồng đã khuất.
Thế giới 5: Vị hôn phu cũ có hai nhân cách, kẻ điên giả làm người thường.