"Giao Thiên Hàn Hoa ra đây, nếu không ta khiến ngươi sống không bằng chết!"
"Chỉ là một đệ tử nội môn quèn, mà cũng dám la lối trước mặt sư tỷ của ta à!"
Tống Quyên vung vẩy cây roi dài trong tay, đám đệ tử sau lưng nàng ta ai nấy đều hổ báo cáo chồn.
Ngay cả Chu Nhã, đứng ở giữa đám đông, cũng nở một nụ cười với Ninh Hi Nguyên.
Nụ cười rất nhẹ, phơn phớt.
Là kiểu cười cao cao tại thượng, làm ra vẻ, khinh thường.
Chu Nhã tựa như một vị cứu thế chủ khoan dung: "Biết điều thì dừng lại đi, người mới."
"Chỉ là một lời xin lỗi thôi mà."
Không khí nặng nề đến đáng sợ, những người quen bị bắt nạt trốn trong góc run lẩy bẩy, ánh mắt họ nhìn Ninh Hi Nguyên không hề thân thiện.
Chọc giận Chu Nhã, tất cả bọn họ đều không yên thân.
Sao lại có người đáng ghét, nhiều chuyện như vậy! Liên lụy đến bọn họ.
Ninh Hi Nguyên không để ý đến những thay đổi xung quanh, nàng chỉ thở dài, giọng điệu bất đắc dĩ: "Tiểu đáng thương à, thật hết cách với ngươi."
Nói xong lại gần như trong chớp mắt đã đến trước mặt Tống Quyên.
"Bốp!"
Một cái tát giòn giã giáng xuống mặt Tống Quyên, không hề nương tay, trực tiếp tát người kia ngã xuống đất.
Sự im lặng dài đằng đẵng mà cũng ngắn ngủi.
Trong tiếng nổ chói tai, mấy người xông về phía Ninh Hi Nguyên.
Thẩm Thi Vi sau khi ngẩn người, từ dưới đất bò dậy định lên giúp.
Chưa đi được mấy bước, một bóng người đã đập thẳng xuống bên cạnh nàng ấy.
Trong chớp mắt, chiến cục đã rõ ràng.
Ninh Hi Nguyên đi về phía Chu Nhã, Chu Nhã sa sầm mặt, từ sau bàn rút ra một thanh trường kiếm.
"Trời ơi!"
Thẩm Thi Vi kinh hô.
Chu Nhã là kiếm tu, đây là kiếm của nàng ta.
Dù không có linh khí, kiếm tu và kiếm cũng có sự ăn ý tự nhiên.
"Vị đạo hữu này, lùi một bước trời cao biển rộng, chuyện làm lớn lên thế này không có lợi cho ai cả." Chu Nhã mở miệng, tuy là nhắc nhở, nhưng thái độ lại không hề có chút yếu đuối.
Nàng ta chính là vì tư đấu làm phế tu vi của người khác mới bị bắt vào Thiên Hàn Phong.
Hôm qua sư huynh truyền tin, đã nhậm chức ở Chấp Pháp Đường, chẳng bao lâu nữa sẽ điều nàng ta ra ngoài.
Vậy thì…
Ở Thiên Hàn Phong gϊếŧ một đệ tử nội môn vô danh thì có sao!
Nói rồi, Chu Nhã quả thật lùi lại một bước.
Đây không phải là nhượng bộ, mà là thế khởi đầu của một chiêu kiếm, nàng ta không có ý định để lại mạng sống cho người khác.
Ninh Hi Nguyên: "Ngươi lùi? Ta không lùi."
Trong lúc nàng nói, trường kiếm của Chu Nhã đã chém tới, kiếm phong gào thét mà đến, sát khí lẫm liệt.
Thẩm Thi Vi nhìn đến ngây người.
Uy lực của một chiêu này…
Chính là sự khác biệt giữa đệ tử nội môn và đệ tử ngoại môn!
Kiếm khí hồn nhiên thiên thành, nơi kiếm rơi xuống, tất…
"Keng!"
Một tiếng vang giòn, Ninh Hi Nguyên giơ tay, bẻ gãy mũi kiếm, tiếp tục tiến về phía trước.
"Là ngươi ném dao găm?"
Nàng hỏi.
Chu Nhã: "…"
Nàng ta chìm trong im lặng với sự kinh ngạc tột độ.
Sao có thể chứ!
Tuy đây không phải là bản mệnh kiếm của nàng ta, nhưng cũng là linh khí hạ phẩm!
Sao có thể dễ dàng bị bẻ gãy như vậy?
"Ta nói… dao găm là do ngươi ném phải không?"
Giọng nói khàn khàn của thiếu nữ vang lên, trong sự khiêm cung cố gắng ngụy trang vẫn lộ ra vẻ lạnh lùng.
Chu Nhã bị trói gô lại, nhét vào giường dưới, Ninh Hi Nguyên nghịch con dao găm trong tay, nhắm vào giá đỡ bằng gỗ rồi cười nói.
"Lỡ như ta đâm không trúng, không thể trách ta được."
Chu Nhã kinh hãi gào lên: "Ngươi không thể đối xử với ta như vậy! Ngươi dám?"
Nàng ta vừa dứt lời, chỉ cảm thấy bóng dao gào thét lướt qua tai, mấy lọn tóc rơi xuống vai.
"A!"
Tiếng hét chói tai.
Ninh Hi Nguyên: "Ui, trượt tay."
Sắc mặt Tống Quyên tái nhợt, cả người run rẩy, như thể người bị trói là nàng ta vậy.
Trong phòng vang lên mấy tiếng cười.
Những đệ tử tạp dịch bị bắt nạt kia, nhìn thấy bộ dạng này của Chu Nhã, trong mắt cuối cùng cũng lộ ra vẻ hả hê, ác giả ác báo.