Hẹn gặp vào buổi tối nghe rất là mờ ám. Lục Căng Hoài nghĩ rằng anh với Thời Kỳ Ý chưa thân đến mức độ có thể hẹn vào ban đêm như vậy.
Cho dù Lục Căng Hoài có chậm chạp đến đâu thì anh vẫn cảm nhận được có gì đó không ổn. Hai người chỉ mới vừa gặp nhau lần đầu, chỉ mới biết tên nhau thôi đó.
Một người được liệt vào loại phản diện với mấy tính từ miêu tả độc ác tàn nhẫn như Thời Kỳ Ý thì chắc chắn hắn ta có rất nhiều thủ đoạn phức tạp, không dễ hòa hợp như vậy.
Khi Lục Căng Hoài còn đang do dự, hệ thống đã nóng lòng bay tán loạn. Phản diện không phải người dễ chọc vào đâu, sơ sảy một chút là ký chủ bị ức hϊếp ngay.
Lục Căng Hoài liếc nhìn đồng hồ, sau một hồi suy nghĩ lựa chọn giữa hoàn thành nhiệm vụ và thời gian nghỉ ngơi, anh vẫn chọn từ chối Thời Kỳ Ý: "Thật ngại quá, tối chắc tôi không rảnh đâu."
Thời Kỳ Ý nhìn người đàn ông dưới ánh đèn, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, mang theo chút áp bức đầy mùi nguy hiểm: "Không rảnh à?"
Thời Kỳ Ý đột nhiên thấy khó hiểu, Lục Căng Hoài đã nhận danh thϊếp của hắn mà lại nói không rảnh là có ý gì?
Nếu đây là muốn lạt mềm buộc chặt thì kỹ thuật diễn xuất của Lục Căng Hoài quả thật rất hoàn hảo, đến Thời Kỳ Ý cũng có hơi không phân biệt được thật giả.
Thời Kỳ Ý trước giờ là người kiên nhẫn, nhất là với một mỹ nhân hợp mắt của hắn nhất từ trước đến nay như vậy, hắn sẵn sàng giành chút thời gian chơi đùa với em ấy, coi như là tình thú đi.
Thời Kỳ Ý thở dài như nuối tiếc: "Vậy thì hôm nay chúng ta không có duyên rồi."
Lục Căng Hoài không đoán ra được dụng ý của Thời Kỳ Ý, nhưng bây giờ xem ra hắn có vẻ không có ác ý. Chỉ có điều là Thời Kỳ Ý có phần hơi tỏ ra thân quen quá.
Vốn Lục Căng Hoài còn đang lo lắng phải hoàn thành nhiệm vụ phụ này như thế nào, dù sao thì muốn thay đổi vận mệnh của một người xa lạ thì mình càng phải làm thân với Thời Kỳ Ý càng tốt.
Không ngờ là chưa kịp nghĩ ra hướng giải quyết nhiệm vụ thì nhân vật phản diện đã tự dâng tới cửa rồi.
Lục Căng Hoài khẽ gật đầu: "Được, hẹn anh ngày khác vậy. Tôi đi trước đây."
Nguyên chủ trong khoảng thời gian này chịu nhiều đau thương cùng áp lực, cả người đã quá mệt mỏi rồi. Lục Căng Hoài cảm thấy mình mà không nghỉ ngơi thì cơ thể này sẽ thật sự chịu không nổi nữa.
Thời Kỳ Ý nhìn theo Lục Căng Hoài xoay người rời đi, ánh mắt hắn vô tình lướt xuống áo Lục Căng Hoài. Vì bên hông dính nước nên dưới ánh đèn mờ ảo, hắn như lờ mờ nhìn thấy được đường cong vòng eo thon thả của người đẹp.
Thời Kỳ Ý là người hẹp hòi, hắn không muốn người khác thưởng thức cảnh xuân như vậy. Hắn đột nhiên gọi Lục Căng Hoài lại, dưới ánh mắt dò hỏi của anh, Thời Kỳ Ý cởϊ áσ vest, tự mình khoác áo lên người Lục Căng Hoài rồi nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp nhăn trên vai.
Thời Kỳ Ý tiến lại rất gần, đến nỗi Lục Căng Hoài có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của hắn. Anh mím môi không thoải mái, muốn lùi lại một chút.
Bàn tay của Thời Kỳ Ý nhìn có vẻ chỉ đặt nhẹ lên vai Lục Căng Hoài nhưng lại có lực rất mạnh, không cho Lục Căng Hoài có cơ hội rời đi.
Thời Kỳ Ý khẽ mỉm cười, đôi mắt đào hoa hơi cong cong, hắn từ từ ghé sát vào tai Lục Căng Hoài mà giải thích: "Áo sơ mi của cậu bị ướt rồi."
Lục Căng Hoài sửng sốt, anh có chút ngạc nhiên trước sự quan sát của Thời Kỳ Ý: "Cảm ơn."
Thời Kỳ Ý dừng lại, hắn tự nhiên rút tay về, ý cười như tan trong mắt: "Không có gì."
Sự hứng thú trong lòng Thời Kỳ Ý ngày càng mãnh liệt. Sao trên đời này lại có người hợp mắt hắn đến như vậy, nhìn ngắm từ trên xuống dưới cũng không đủ.
"Cậu bận chuyện gì à?"
Nhìn người trước mặt đang khoác áo của mình, trong lòng Thời Kỳ Ý lại thấy thỏa mãn và có chút vui sướиɠ, không hiểu sao hắn lại càng muốn Lục Căng Hoài từ đầu xuống chân chỉ lưu lại mùi hương của hắn.
Để Lục Căng Hoài trên người mặc quần áo của mình, muốn cái gì chỉ nói cho hắn biết, hay đến cả ăn gì cũng phải là hắn đút cho ăn. Nghĩ đến đây, Thời Kỳ Ý không khỏi cảm thấy phấn khích.
Như một dã thú săn được con mồi, chỉ muốn tha con mồi yêu quý của mình về tổ cất giấu.
Lục Căng Hoài lắc đầu: "Bận? Có bận gì đâu."
Câu trả lời của Lục Căng Hoài kéo suy nghĩ của Thời Kỳ Ý về hiện thực. Cuộc sống không giống như những cuộc săn mồi, Thời Kỳ Ý không thể cứ thế mà cướp người được, nhưng hắn sẵn sàng bỏ chút thời gian ra để tạo bẫy, từng bước một khiến người nào đó tự nguyện chui vào lòng mình.
Thời Kỳ Ý nhẹ nhàng chớp mắt: "Hửm? Không làm gì? Vậy sao cậu lại không rảnh?"
Cách Thời Kỳ Ý nói chuyện mang đến cho người khác cảm giác rất nhẹ nhàng, giống như đang tán gẫu vậy nên Lục Căng Hoài cũng thả lỏng đôi chút. Huống chi việc anh định làm vào ban đêm cũng không phải việc gì cần giấu giếm, thế là anh nói thật luôn: "Mấy nay tôi ngủ không ngon, định bụng giờ về ngủ bù đây."
Thì ra là vậy, trong mắt Thời Kỳ Ý hiện lên vẻ cười nhạt, sự khó chịu khi bị từ chối lúc đầu cũng tự nhiên biến đi mất.
Nhìn kỹ lại, sắc mặt của mỹ nhân quả thật không được tốt lắm, giữa hai hàng lông mày không giấu được vẻ mệt mỏi, quầng thâm xanh nhạt dưới mắt cũng khiến em ấy trông có vẻ ốm yếu.
Xem ra là một mỹ nhân đáng thương bị mất ngủ.
Thời Kỳ Ý mỉm cười đầy dịu dàng, đôi mắt hắn như ẩn chứa sóng tình: "Nếu vậy thì hay là tôi đưa cậu về nhé?"
Nếu không phải vì muốn tiến tới từng bước một, thì Thời Kỳ Ý đã dứt khoát đưa Lục Căng Hoài về nhà mình, để em ấy ngủ trên giường mình, cả cơ thể quấn quýt trong mùi hương của mình.
Ban đêm có sợ hãi thì hắn có thể ôm người đẹp ngủ... Thời Kỳ Ý đột nhiên đè nén những suy nghĩ trong đầu. Nếu hắn cứ tiếp tục nghĩ về điều này, hắn thật sự sẽ mất kiểm soát.
Lục Căng Hoài hơi mím môi. Anh có chút choáng ngợp trước sự nhiệt tình của Thời Kỳ Ý, nhưng anh cũng không có ác cảm. Lời đề nghị tốt bụng đến vậy, anh cũng khó lòng từ chối.
Nhưng anh mãi chẳng hiểu được vì sao Thời Kỳ Ý lại đề nghị như vậy. Bọn họ mới chỉ gặp nhau đêm nay thôi, vì thế Lục Căng Hoài lại càng thêm hoài nghi liệu Thời Kỳ Ý có phải còn mục đích nào khác hay không.
Thấy Lục Căng Hoài do dự, hắn có lẽ cũng đoán được lý do, Thời Kỳ Ý khẽ chớp mắt: "Tôi cũng đang định về, sẵn tiện cho cậu đi cùng luôn. Về chung có người đồng hành sẽ vui hơn."
Cách Thời Kỳ Ý đối nhân xử thế quả thật còn tốt hơn những gì Lục Căng Hoài mong đợi. Anh thậm chí còn không thể bắt được chút lỗi nào trong tính cách của Thời Kỳ Ý.
Người này thật sự là nhân vật phản diện mà hệ thống nhắc tới sao? Lục Căng Hoài không khỏi nghi ngờ tính chính xác của hệ thống. Một Thời Kỳ Ý dịu dàng và chu đáo như vậy sao có thể là phản diện được?
Hệ thống lúc này đã cạn lời. Trong hồ sơ nhân vật của nó có đề rõ ràng: Thời Kỳ Ý, tính tình cực đoan, hành vi tùy tiện, thủ đoạn vô biên,... Người này vô cùng nguy hiểm, cần phải đặc biệt chú ý.
Vậy thì, cái tên Thời Kỳ Ý đang mỉm cười đầy dịu dàng với đôi mắt như hóa thành nước trước mắt là ai đây?
Hệ thống chợt lâm vào trầm tư, vội bay vào không gian hệ thống của mình lật tới lật lui hồ sơ với vẻ mặt bi sầu. Đầu tiên là nhân vật Trác Huy không khớp, bây giờ tới cả nhân vật quan trọng như phản diện cũng thấy sai sai.
Không lẽ là nó bị hỏng rồi hả?