Thế giới 1 - Chương 48: Sẵn sàng cho em

Ngoài cửa vang lên vài tiếng gõ, hình như một lúc sau thấy không ai đáp lại nên người kia đẩy cửa ra bước vào.

Đó là một người phụ nữ trong bộ vest trắng, tóc tai gọn gàng đầy vẻ sắc sảo, dáng người cao gầy, trên tay ôm thứ gì đó.

Vừa vào cửa, cô ta liền chạm mặt Lục Căng Hoài lúc này đang ngồi sau chiếc bàn làm việc duy nhất trong phòng. Bốn mắt nhìn nhau, không đúng, có thêm nhỏ hệ thống nữa phải là sáu mắt nhìn nhau, ai nấy cũng đều bất ngờ.

Lục Căng Hoài còn chưa kịp phản ứng thì người phụ nữ kia đã nheo mắt lại, giọng điệu lạnh lùng cùng mấy phần chế nhạo: "Anh là ai? Sao lại ở trong văn phòng của chủ tịch Thời?"

Lục Căng Hoài hơi ngơ ngác, phải nhờ hệ thống nhắc mới kịp định thần lại, anh ngập ngừng đáp: "Cô đến tìm chủ tịch Thời à? Anh ấy đang họp."

Người phụ nữ mặc vest nhìn tới nhìn lui khắp phòng, xác định đúng là phòng riêng của Thời Kỳ Ý. Cô không trả lời lại Lục Căng Hoài mà chỉ đứng ở cửa đưa mắt đánh giá xung quanh như xác nhận xem Thời Kỳ Ý có ở đây hay không.

Lục Căng Hoài khó hiểu. Anh không biết cô gái này tới làm gì, chẳng nói năng gì mà cũng không vào phòng, chỉ đứng ở đó nhìn tới nhìn lui, rồi chẳng nói chẳng rằng bỏ đi mất.

Hệ thống cũng thấy thắc mắc: [Cậu nghĩ cô ta tới tìm tên phản diện à?]

Đến tận văn phòng này thì chắc là tìm hắn rồi nhưng Lục Căng Hoài lại thấy cô ta không giống như tới tìm người, ai đời tới không nói năng gì đã bỏ đi như vậy.

Lục Căng Hoài cũng không để chuyện nhỏ này trong lòng, chỉ lưu ý lại để lát kể cho Thời Kỳ Ý nghe.

Mãi đến gần trưa, Thời Kỳ Ý mới quay về, mặt mày lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nhưng khi thấy Lục Căng Hoài vẫn đang ngồi chờ mình trong phòng, cả người hắn khoan khoái cả lên, bao nhiêu mệt mỏi cũng tan biến hết.

Thời Kỳ Ý ngồi xuống bên cạnh Lục Căng Hoài, nhẹ nhàng cười: "Hoài Hoài sáng giờ làm gì thế? Có thấy chán không?"

Lục Căng Hoài rót cho hắn một ly nước ấm. Nghĩ đến sáng giờ mình chỉ toàn đọc chuyện phiếm của nhà họ Lục trên mạng, không thể kể cho hắn biết được.

Anh đành lấp liếʍ kể về chuyện người phụ nữ mặc vest đến phòng sáng nay. Thời Kỳ Ý nghe vậy, cau mày: "Cô ta đến đây tìm em à?"

Lục Căng Hoài ngập ngừng: "Cô ấy tới văn phòng chắc là tìm anh chứ."

Thời Kỳ Ý vẫn nhíu mày, dường như không mấy dễ chịu: "Cô ta có làm khó dễ gì em không?"

Lục Căng Hoài sửng sốt trước câu hỏi của Thời Kỳ Ý: "Cô ấy còn chưa vào phòng nữa."

Thời Kỳ Ý nới lỏng cà vạt, nhớ lại vài chuyện không mấy vui vẻ, hắn cố nén bực bội giải thích: "Cô ta là người nhà họ Thời. Sắp tới lễ mừng thọ của ông cụ, cô ta tới đưa thiệp mời cho anh."

Lục Căng Hoài thầm nghĩ thì ra là thế, bảo sao cô ta tới mà không nói năng gì. Qua giọng điệu của Thời Kỳ Ý, dường như hắn không có mấy thiện cảm với người phụ nữ đó, cũng chẳng ưa gì ông cụ Thời.

Trước đây Lục Căng Hoài có từng nghe Thời Kỳ Ý nhắc về gia đình mình rồi. Nhà họ Thời có vẻ vừa nghiêm khắc vừa lạnh lùng, Thời Kỳ Ý cũng chẳng có chút tình cảm sâu đậm nào với họ.

Lục Căng Hoài nhỏ nhẹ hỏi: "Vậy anh có định đi không?"

Thời Kỳ Ý cười nhạt đầy lạnh lùng: "Không đi. Hoài Hoài, cả tập đoàn Thời này bây giờ là của anh, em có biết ông già đó nói gì không?"

"Ông ta muốn anh chia lại công ty. Ông già đó dựa vào cái gì mà bắt anh phải nghe theo chứ?"

Lục Căng Hoài gật đầu đồng tình: "Đúng rồi, không thể chia được."

Ánh mắt Thời Kỳ Ý chợt tối lại, như thể đang do dự quay sang nhìn Lục Căng Hoài: "Em... Em có thấy anh ích kỷ không?"

"Ích kỷ? Sao lại ích kỷ? Là đồ của mình thì tại sao lại phải chia cho người khác?" Lục Căng Hoài ngạc nhiên.

Bỗng anh nghĩ tới điều gì đó không hay, giọng điệu trở nên nghi ngờ: "Chẳng lẽ bởi vì anh không chịu chia nên họ nói anh là đồ ích kỷ à?"

Thời Kỳ Ý khẽ đáp: "Họ nói anh là tên ăn cháo đá bát, nói anh độc chiếm cả nhà họ Thời, còn nói lẽ ra ngay từ đầu họ không nên nuôi anh lớn."

"Anh không phải không muốn chia phần, mà là không muốn để công ty lọt vào tay mấy người đó. Nhưng nếu là em, Hoài Hoài, anh sẵn lòng giao cả công ty này cho em."

Lục Căng Hoài kinh ngạc. Anh không ngờ tới Thời Kỳ Ý đã trải qua những chuyện như vậy. Một người nhìn tự do, thoải mái như bây giờ lại có một quá khứ đầy đau khổ như thế.

Lục Căng Hoài nhẹ nhàng xoa đầu hắn, đôi mắt anh lấp lánh dưới ánh đèn: "Bây giờ anh rất giỏi, Thời Kỳ Ý. Anh phải tin tưởng vào bản thân mình. Anh không làm gì sai cả, tôi sẽ luôn ủng hộ anh."

Mọi chuyện đã qua rất lâu, Thời Kỳ Ý cũng đã dần vượt qua những tổn thương mà nhà họ Thời mang lại. Giờ có gặp ông cụ Thời, hắn cũng có thể coi như không thấy. Mấy người đó có nói gì cũng chẳng còn ảnh hưởng đến hắn nữa.

Nhưng khi thấy Lục Căng Hoài đứng về mình, còn lên tiếng bênh vực mình, bao nhiêu cảm xúc dồn nén bỗng chốc trào ra, Thời Kỳ Ý đột nhiên thấy ấm ức. Đôi mắt hoa đào xinh đẹp lúc này đỏ hoe: "Anh không sai."

Lục Căng Hoài nhẹ nhàng lau khóe mắt Thời Kỳ Ý, dịu dàng phân xử: "Thời Kỳ Ý, bây giờ công ty là của anh, anh phải có trách nhiệm với nó, phải làm việc cho thật chăm chỉ đấy."

Tập đoàn Thời bây giờ có nền tảng vững chắc, Thời Kỳ Ý cũng có quyền kiểm soát tuyệt đối. Vậy nên, trong thời gian ngắn, công ty chắc chắn sẽ không sụp đổ. Nhưng hôm qua hệ thống xác nhận tập đoàn Thời sẽ gặp biến cố. Mà biến cố này đến từ bên ngoài hay nội bộ thì tạm thời chưa thể xác định được.