Thế giới 1 - Chương 47: Tin đồn

Sáng sớm hôm sau, Lục Căng Hoài còn đang lơ mơ buồn ngủ thì nghe thấy bên cạnh có tiếng người rời giường. Anh mơ màng mở mắt ra thấy Thời Kỳ Ý, lơ đãng hỏi: "Anh dậy làm gì vậy?"

Thời Kỳ Ý đã hết sức nhẹ nhàng bước xuống giường nhưng không ngờ vẫn đánh thức Lục Căng Hoài dậy. Thấy hơi áy náy, hắn khẽ nói: "Em ngủ tiếp đi, anh đi vệ sinh xíu."

Lục Căng Hoài ậm ừ một tiếng, giọng ngái ngủ không rõ: "Mấy giờ rồi, đến giờ đi làm chưa?"

Thấy Lục Căng Hoài nửa tỉnh nửa mê như vậy, cả lòng Thời Kỳ Ý mềm nhũn. Hắn dịu dàng dỗ dành: "Chưa đâu, bé cưng ngoan ngủ tiếp đi, chút anh kêu em dậy."

Lục Căng Hoài không để ý đến cách xưng hô của Thời Kỳ Ý, vì buồn ngủ quá nên chỉ thuận miệng đáp lại rồi ngủ tiếp.

Khi Lục Căng Hoài tỉnh ngủ hẳn đã là hơn một tiếng sau, anh nằm trên giường thêm một lát rồi mới ngồi dậy.

Vừa bước ra khỏi phòng, Lục Căng Hoài đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức. Không khỏi sửng sốt, anh tới phòng bếp thì thấy bóng dáng Thời Kỳ Ý đang lúi cúi.

Trên bộ đồ ngủ màu trắng có thêm chiếc tạp dề màu đen, dáng người cao gầy, eo nhỏ chân dài. Tuy động tác có vẻ chưa được thành thạo nhưng nhìn vẫn đâu ra đấy.

Lục Căng Hoài mím môi, chợt nhớ lại sáng nay, thì ra lúc đó Thời Kỳ Ý dậy sớm để nấu ăn à?

Trong lòng anh dâng lên cảm xúc khó tả, như có gì đó khẽ chạm vào đáy lòng mình. Anh thoáng xót xa, Thời Kỳ Ý rõ ràng không cần phải làm những chuyện như vậy.

Hắn quản lý cả một tập đoàn lớn như thế chắc hẳn đã vất vả lắm rồi. Đáng lý ra khi về nhà phải được nghỉ ngơi chứ, ấy vậy mà bây giờ hắn còn phải lo chuyện bếp núc nữa.

Thời Kỳ Ý đang tính xem nấu cháo mất bao lâu, vừa xoay người lấy đồ thì thấy Lục Căng Hoài đang đứng ở cửa bếp.

Hắn mỉm cười đầy dịu dàng, lên tiếng: "Em dậy rồi à, đồ ăn sáng sắp xong rồi đây."

Lục Căng Hoài bước vào thấy có đủ loại món ăn sáng được chuẩn bị hết sức chu đáo. Anh hơi ngập ngừng: "Thời Kỳ Ý, như này đủ rồi, đừng nấu thêm nữa mà."

Thời Kỳ Ý nhẹ nhàng chớp mắt, mở nắp nồi cháo hải sản ra cho Lục Căng Hoài xem: "Đang nấu cháo đó, sắp xong rồi nè."

Tim Lục Căng Hoài hơi se lại. Hai người vốn chẳng quen thân gì mấy, mới gặp nhau chưa được bao lâu mà Thời Kỳ Ý đã đối xử với anh quá tốt đầy ngốc nghếch như vậy.

Lục Căng Hoài khẽ xoa đầu Thời Kỳ Ý, giọng trầm thấp: "Để tôi trông bếp cho, anh đi thay đồ đi."

Thời Kỳ Ý bị hành động chủ động của Lục Căng Hoài làm cho sững người. Thấy thế, Lục Căng Hoài dịu dàng nói thêm: "Ngoan nào, mau đi đi."

Thời Kỳ Ý như bị chuốc thuốc mê, hắn ngoan ngoãn gật đầu rồi rời bếp đi thay đồ.

Nhìn theo bóng lưng hắn, Lục Căng Hoài có chút bất lực. Người như Thời Kỳ Ý thật đúng là khiến người khác khó lòng từ chối được. Không biết từ bao giờ mà đến chính anh cũng dần dần chấp nhận người này rồi. Nếu Thời Kỳ Ý không chỉ nói chơi cho vui thì tiến đến với nhau cũng tốt.

Chỉ có điều, chuyện làm anh đau đầu nhất trước mắt là làm cách gì để thuyết phục Thời Kỳ Ý đừng nấu ăn nữa đây.

Có vị chủ tịch nào mà lại dành hết thời gian cho việc bếp núc thế này? Tập đoàn Thời cũng đâu phải chuyên về thực phẩm hay gì đâu, nấu nướng hoài chẳng đem lại lợi ích gì cho hắn cả mà thậm chí còn ảnh hưởng đến công việc nữa kìa.

Đợi Thời Kỳ Ý thay đồ xong đi ra, Lục Căng Hoài suy nghĩ hồi lâu mới lựa lời nói: "Thời Kỳ Ý, hay là sau này để tôi nấu ăn cho nha. Được không?"

Thời Kỳ Ý khựng lại, ánh mắt khó hiểu nhìn anh: "Sao vậy?"

Chẳng lẽ là hắn nấu ăn không được ngon hả? Rõ ràng hắn nhớ hôm qua Lục Căng Hoài ăn vui vẻ lắm mà.

Lục Căng Hoài thương lượng: "Ban ngày anh đi làm đã vất vả lắm rồi, để tôi nấu cho. Cuối tuần nếu anh muốn nấu thì nấu, còn không thì mình ra ngoài ăn cũng được. Anh thấy sao?"

Thời Kỳ Ý không ngốc, hắn nghe ra được Lục Căng Hoài đang lo lắng, quan tâm đến mình. Thời Kỳ Ý nhẹ nhàng cong cong mắt, cười nói: "Hoài Hoài, em tốt với anh quá."

Lục Căng Hoài chỉ cười bất đắc dĩ: "Ăn đi còn đi làm nữa đó."

Hôm nay đi làm sớm hơn hôm qua nhiều. Công việc của Lục Căng Hoài khá nhẹ nhàng, anh cũng biết là Thời Kỳ Ý cố ý phân việc dễ cho mình.

Nhân lúc rảnh rỗi, anh tranh thủ tìm hiểu về nguyên chủ và nhà họ Lục. Anh đăng nhập hết tất cả các tài khoản mạng xã hội của nguyên chủ để xem xem có thể tìm ra chút manh mối nào không.

Hôm nay Thời Kỳ Ý có vẻ rất bận, vừa đến công ty là lao vào họp ngay, sau đó liên tục xử lý tài liệu rồi vào họp tiếp.

Lục Căng Hoài rất hài lòng với sự bận rộn này. Chứ Thời Kỳ Ý suốt ngày rảnh rỗi như khi trước thì anh lại lo lắng công ty có vấn đề gì.

Cả buổi sáng, Lục Căng Hoài ngồi một mình trong phòng làm việc của chủ tịch để tra cứu đủ thứ thông tin về nhà họ Lục. Tin tức trên mạng thật giả lẫn lộn nhưng vẫn có thể tham khảo được.

Tin đồn trên mạng thì nhiều vô số kể, từ chuyện cái chết của cha Lục chắc chắn không đơn giản đến việc giữa hai anh em nhà họ Lục có bí mật động trời không thể tiết lộ, rồi gì mà anh cả nhà họ Lục vì yêu em trai mà không có được nên mới tức giận đuổi cậu ra khỏi nhà.

Tóm lại chẳng có tin tức nào đáng tin, chỉ toàn mấy lời đồn vô căn cứ.

Ngẫm lại thấy cũng phải thôi, Lục Tu Trúc không phải người hiền lành gì. Nếu thật sự là kế hoạch của hắn thì chắc chắn đã dọn sạch hết mọi dấu vết rồi, còn phải kiểm soát dư luận nữa mới phải.

Hệ thống ngồi gặm táo ở một bên, thỉnh thoảng bình luận vài câu về mấy tin tức ở trên mạng, rồi lại tán gẫu với ký chủ nhà mình.

Đột nhiên lúc này, ngoài cửa vang lên hai tiếng gõ. Lục Căng Hoài lập tức bị tiếng động này thu hút, ánh mắt vô thức nhìn về phía cửa.

Anh nhớ Thời Kỳ Ý từng nói qua, đây là văn phòng riêng tư của hắn, chưa cho phép thì không ai được vào. Còn nếu là Thời Kỳ Ý thì cửa cũng chẳng khóa, hắn không cần gõ làm gì.