Thế giới 1 - Chương 41: Cố gắng

Cuối cùng Thời Kỳ Ý cũng nói ra ý định thật sự trong lòng mình. Ngay khoảnh khắc thú nhận suy nghĩ của bản thân, cảm xúc căng thẳng trong hắn cũng được giải tỏa đi phần nào. Thế nhưng, một cảm giác bất an cũng kéo đến. Hắn không kìm được nhìn về phía Lục Căng Hoài, sợ sẽ thấy sự lạnh nhạt hay ghê tởm nào trên gương mặt đó.

Thậm chí hắn còn chưa kịp nghĩ đến lý do tại sao Lục Căng Hoài lại bất ngờ nhắc đến chuyện này, mà hắn cũng chẳng còn tâm trí nào để suy đoán. Bây giờ đã nói ra hết, Thời Kỳ Ý chỉ lo lắng chờ đợi phản ứng của đối phương.

Lục Căng Hoài im lặng hai giây, phản ứng của anh lại bình tĩnh vượt ngoài dự đoán của Thời Kỳ Ý. Anh chỉ khẽ gật đầu, như chỉ muốn nói rằng mình đã nghe thấy rồi.

Thời Kỳ Ý khựng lại, có chút khó tin hỏi: "Em không muốn hỏi gì nữa sao?"

Tại sao Lục Căng Hoài lại bình tĩnh như vậy? Là vì em ấy đã sớm đoán được tâm tư của hắn hay chỉ đơn giản là em ấy không mấy bận tâm?

Lục Căng Hoài không rõ cảm giác lúc này của mình là gì. Mặc dù nhận được câu trả lời trong dự đoán, nhưng anh lại không biết mình nên đối mặt với Thời Kỳ Ý ra sao.

Nếu hôm nay không gặp Lục Tu Trúc thì có lẽ phải mất rất lâu anh mới có thể nhìn rõ được mối quan hệ mập mờ này, cũng có khi phải đợi đến khi Thời Kỳ Ý chủ động thú nhận mới nhận ra nữa kia.

Mà cứ để mối quan hệ không rõ ràng tiếp diễn như hiện tại, Lục Căng Hoài lại thấy khó chịu, như thể ở giữa họ lúc nào cũng có lớp vải mỏng không ai kéo xuống. Anh khẽ nhắm mắt, xua đi những dòng suy nghĩ rối ren trong lòng, rồi bỗng đưa ra một quyết định táo bạo.

Lục Căng Hoài mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Thời Kỳ Ý: "Vậy bây giờ anh nghĩ thế nào?"

Thời Kỳ Ý sửng sốt, bây giờ hắn nghĩ gì à? Tất nhiên là vẫn muốn ngủ với Lục Căng Hoài rồi.

Du͙© vọиɠ trong hắn chỉ ngày càng mãnh liệt hơn, nhất là khi người mà hắn luôn khao khát đang sống sờ sờ ngay trước mắt nhưng hắn lại không thể chạm vào. Ở ngay trước mặt mà không ăn được lại càng khiến khát khao trong lòng hắn trỗi dậy mạnh mẽ.

Lúc này đây, lý trí và sự dịu dàng mà Thời Kỳ Ý trưng ra bên ngoài chỉ là một lớp ngụy trang đầy nhẫn nhịn. Nếu có thể, hắn chỉ muốn ức hϊếp Lục Căng Hoài đến mức em ấy phải đỏ mắt, phải bật khóc xin tha mới thôi. Chứ không phải như bây giờ, tuy có vẻ thân thiết là thế nhưng đến cả tay hắn cũng không dám nắm lấy.

Đôi mắt hoa đào của Thời Kỳ Ý hơi ửng đỏ, nhìn qua tưởng như đáng thương lắm nhưng chỉ có hắn mới biết, du͙© vọиɠ trong lòng mình đã bị đè nén đến cực điểm.

Thời Kỳ Ý thì thầm: "Lục Căng Hoài, bây giờ anh chỉ nghĩ khi nào thì mới có thể ngủ với em đây."

Hắn chưa bao giờ là kiểu người rụt rè. Ngay từ lúc bắt đầu để mắt tới Lục Căng Hoài, hắn đã không nghĩ đến việc giấu giếm. Một khi đã nói ra, hắn sẽ không hối hận, chỉ là trong lòng còn chút bất an thấp thỏm.

Quá mức thẳng thắn như vậy làm cho Lục Căng Hoài thoáng khựng lại, nhưng anh nghĩ nên làm rõ mọi chuyện vẫn hơn là kéo dài mối quan hệ mập mờ này mãi. Điều khiến anh bất ngờ hơn, là bản thân dường như không quá phản cảm trước lời lẽ vượt quá giới hạn này của Thời Kỳ Ý.

Nếu đổi lại là người khác, thì dù là nam hay nữ, chỉ mới quen biết đã nói ra những lời kiểu đó, Lục Căng Hoài đã không bao giờ muốn giao thiệp nữa rồi.

Thời Kỳ Ý vẫn nhìn anh chằm chằm với vẻ mặt đầy căng thẳng. Lục Căng Hoài khẽ cong môi, anh ngồi thẳng người lại, giọng nói nhẹ nhàng: "Vậy thì anh cố gắng lên nha."

Đôi mắt Thời Kỳ Ý lập tức sáng rỡ, như không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy. Hắn ngạc nhiên nhìn Lục Căng Hoài: "Thật sao?"

Một niềm vui sướиɠ mãnh liệt bùng lên trong đầu, khiến Thời Kỳ Ý không dám suy ngẫm quá nhiều về lời mà Lục Căng Hoài nói. Hắn sợ, sợ bản thân vì quá phấn khích và mất kiểm soát. Nhưng đây thật sự là tin hạnh phúc nhất mà hắn từng nhận được, hắn còn tưởng mình sẽ phải duy trì trạng thái bạn bè với Lục Căng Hoài thêm một thời gian dài nữa, chứ không ngờ sẽ nhận được câu trả lời rõ ràng như vậy.

Lục Căng Hoài không nói thêm gì, chỉ khẽ cong môi nở một nụ cười nhẹ nhàng.

Thời Kỳ Ý thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy hắn đúng là quá may mắn. Hắn không chỉ gặp được một người hợp tâm hợp ý với mình như vậy, mà lại còn được người đó đáp lại tình cảm của mình nữa chứ. Thật quá là hạnh phúc.

Hắn siết chặt vô lăng, trong mắt ánh lên quyết tâm, giọng nói đầy phấn khích: "Anh nhất định sẽ cố gắng hết sức."

Nhất định sẽ cố gắng để sớm được ngủ với em.

Lúc này vẫn chưa đến giờ tan làm, nhưng Thời Kỳ Ý là kiểu người làm việc tùy hứng. Hơn nữa, trong công ty bây giờ cũng chẳng có việc gì quan trọng, vì thế hắn lập tức quay đầu xe lái thẳng về nhà.

Chỉ một câu nói nhẹ nhàng của Lục Căng Hoài đã đủ khiến trái tim hắn ngứa ngáy, nào còn lòng dạ nào nghĩ tới công việc nữa. Lúc này, hắn chỉ muốn được ở bên Lục Căng Hoài, tranh thủ thời gian về nhà vun đắp tình cảm hai đứa.

Hắn vốn đã tràn trề du͙© vọиɠ với Lục Căng Hoài rồi, vừa nãy lại được nhận thêm nụ hôn chủ động của em ấy, Thời Kỳ Ý như nếm được mật ngọt, du͙© vọиɠ trong lòng mọc um tùm như cỏ dại. Nếu không phải vì vẫn còn giữ được chút lý trí, có lẽ Thời Kỳ Ý đã hôn em ấy ngấu nghiến rồi.

Lúc này Lục Căng Hoài mới nhận ra, tính cách trước đây của Thời Kỳ Ý thật ra đã được hắn che giấu đi bớt. Phải cho đến khi được đáp lại vào chiều nay, hắn mới dần buông lỏng bản thân, để lộ rõ con người thật bên trong của mình, vừa chân thành, táo bạo, mà cũng đầy nồng nhiệt.

Lục Căng Hoài cũng nhận ra, những lời Thời Kỳ Ý nói về việc "cố gắng hết sức" quả thật không phải là lời nói suông. Ngay cả chuyện hắn nói hắn sẽ nấu cơm, làm việc nhà khi bị mất kiểm soát cảm xúc cũng là nghiêm túc. Vậy mà Thời Kỳ Ý còn cảm thấy bản thân vẫn chưa làm đủ.

Lục Căng Hoài có phần sững người khi thấy Thời Kỳ Ý vừa về tới nhà đã xắn tay áo lên bước ngay vào bếp. Đã thế còn cố tình đóng cửa lại, nói là muốn tạo "bí mật bất ngờ", không cho anh lén vào nhìn.

Nghe thấy tiếng lạch cạch không ngừng vọng ra từ bếp, lông mày Lục Căng Hoài khẽ giật. Anh thật sự không ngờ một thiếu gia sống trong nhung lụa như Thời Kỳ Ý lại biết nấu ăn. Cho dù hắn đã nghiên cứu thực đơn đi nữa thì việc xem với làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Còn nhớ lần trước, chỉ mới bước chân vào bếp phụ giúp một chút thôi mà Thời Kỳ Ý đã suýt bị bỏng rồi. Giờ lại đòi một mình đóng cửa trổ tài, Lục Căng Hoài thật sự không dám tưởng tượng hắn sẽ gây ra chuyện gì ở trong đó nữa.

Lục Căng Hoài bất lực thở dài một hơi. Dù sao thì cũng là người trưởng thành rồi, nhìn hắn không giống người ngốc nghếch mấy, chắc không tới nỗi nghiêm trọng lắm đâu.