Thế giới 1 - Chương 37: Nói chuyện

Mặc dù nguyên chủ có ác cảm với Lục Tu Trúc vì chuyện trước kia, nhưng tính cách của cậu ấy và Lục Căng Hoài thật sự quá khác nhau. Tên Lục Tu Trúc này ranh ma lắm, hệ thống sợ hắn sẽ phát hiện ra điều gì.

Lục Tu Trúc chỉnh lại tay áo, ánh mắt đầy áy náy nhìn Lục Căng Hoài, giọng điệu nhẹ nhàng: "Tiểu Hoài, thành thật xin lỗi, trước kia anh đã tin vào lời nói dối của người ngoài mới làm ra những chuyện như vậy. Giờ anh đã hiểu rõ mọi chuyện rồi, cậu tha thứ cho anh được không?"

Lục Căng Hoài hơi khựng lại. Hắn không ngờ Lục Tu Trúc lại nói thẳng như vậy, lại càng không ngờ Lục Tu Trúc có thể nói dối mà mặt không đổi sắc, cứ như đang giải thích sự thật.

Nếu không phải Lục Căng Hoài đã biết rõ, có lẽ anh cũng sẽ bị hắn lừa thảm.

Lục Căng Hoài đang định chế nhạo rồi phản bác lại, thì hệ thống đột nhiên nghiêm túc ngăn cản: [Ký chủ, qua phân tích, nếu lúc này là nguyên chủ thì 99,99% cậu ấy sẽ tha thứ cho hắn ta đó. Cậu suy nghĩ cho kỹ.]

Nguyên chủ lúc này còn giữ hy vọng với Lục Tu Trúc nên cậu quả thật rất dễ tin tưởng và tha thứ trước lời giải thích của hắn ta.

Lục Căng Hoài đành phải nuốt những gì thật sự muốn nói vào bụng, nhưng cũng không thể gọi hắn là "anh" được, chỉ ậm ừ một tiếng.

Lục Tu Trúc trên đường đến đây đã chuẩn bị sẵn mọi lý do mà hắn tin chắc sẽ thuyết phục được Lục Căng Hoài. Dù sao thì người em trai này của hắn sống rất đơn giản, không cần giải thích gì nhiều đã mềm lòng ngay ấy mà.

Nhưng thái độ lạnh nhạt của Lục Căng Hoài lại nằm ngoài dự đoán của hắn. Tuy vậy, Lục Tu Trúc cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng có lẽ Lục Căng Hoài vẫn còn giận.

Lục Tu Trúc tỏ ra thành khẩn, giống như thật sự đang hối lỗi: "Nếu cậu có thể tha thứ cho anh thì tốt rồi, Tiểu Hoài, anh hiểu là cậu không vui. Nhưng cậu yên tâm, sau này anh sẽ chăm sóc cậu thật tốt."

Cảnh tượng này đúng là rất cảm động, nhưng mỗi lần Lục Căng Hoài nghĩ đến kết cục bi thảm của nguyên chủ khi tự kết liễu cuộc sống của mình, anh lại chẳng thấy xúc động gì với lời nói của Lục Tu Trúc.

Nhưng để duy trì hình ảnh, Lục Căng Hoài chỉ khẽ "ừ" một tiếng.

Anh không thể đối xử thân thiết với Lục Tu Trúc như nguyên chủ nhưng cũng không thể nói ra suy nghĩ thật sự trong lòng, đành phải làm qua loa cho xong. Tuy vậy, điều này không ảnh hưởng gì đến Lục Tu Trúc, hắn chỉ đinh ninh cho rằng Lục Căng Hoài đã tha thứ cho mình. Sau khi trò chuyện được một lúc, Lục Tu Trúc cuối cùng cũng đi vào vấn đề chính.

"Thời gian qua cậu cũng khổ quá rồi. À đúng rồi, mấy nay cậu ở đâu vậy?" Lục Tu Trúc làm như vô tình nhắc đến.

Lục Căng Hoài cười thầm trong lòng, nghĩ Lục Tu Trúc quả thật nắm bắt thông tin rất nhanh.

Anh biết câu trả lời Lục Tu Trúc muốn nghe, nhưng Lục Căng Hoài cố tình không nói, chỉ giả vờ không hiểu, nhẹ nhàng nói: "Tôi thuê nhà ở ngoài."

Lục Tu Trúc không nghĩ Lục Căng Hoài sẽ nói dối mình. Nghe câu trả lời này, Lục Tu Trúc cảm thấy nghi ngờ, nhưng khuôn mặt vẫn thể hiện sự quan tâm: "Tiểu Hoài, cậu có biết ai là chủ nhà không đấy? Anh chỉ sợ cậu bị người ta lừa thôi."

Lục Căng Hoài không khỏi thở dài. Lục Tu Trúc nghĩ nguyên chủ ngu tới mức nào mà như muốn hỏi thẳng đến Thời Kỳ Ý vậy, đến việc che giấu ý định còn không thèm làm.

Lục Căng Hoài cúi đầu, giấu kín cảm xúc trong mắt. Anh cố tình không trả lời thẳng, chỉ liên tục né tránh câu hỏi: "Tôi không biết là ai nhưng chắc anh ấy sẽ không lừa tôi."

Lục Tu Trúc rõ ràng hơi khựng lại, có vẻ không hài lòng với câu trả lời mơ hồ của Lục Căng Hoài, nhưng cũng không nói gì thêm.

Lục Tu Trúc không nghi ngờ gì về việc Lục Căng Hoài đang nói dối, hắn còn nghĩ Lục Căng Hoài thật sự không biết Thời Kỳ Ý là ai, chỉ ngộ nhận rằng đó là người mình có thể nương nhờ. Vả lại, Lục Căng Hoài trong mắt hắn là một người rất vô tư, không có chút mưu mô nào, không thể lừa dối hắn được.

Lục Tu Trúc nở một nụ cười chuẩn mực, trông giống như một người anh tốt đang quan tâm đến em trai: "Vậy cậu phải chú ý một chút, nếu có chuyện gì cứ nói với anh."

Nhưng hắn cũng không nhắc gì đến chuyện để Lục Căng Hoài trở về nhà họ Lục.