Lục Căng Hoài còn đang muốn nói tiếp thì im bặt, hồi lâu không thốt được một lời. Trong bóng tối, Thời Kỳ Ý không nhìn thấy biểu cảm của Lục Căng Hoài, cũng không đoán được thái độ của em ấy như thế nào. Nhất thời hắn có chút hối hận vì sự thiếu kiên nhẫn của mình, họ mới quen nhau chưa được bao lâu, hắn nên đợi thêm thời gian nữa mới phải.
Bầu không khí như lâm vào bế tắc, Thời Kỳ Ý muốn lên tiếng nhưng không thể thốt nên lời nào. Nói không buồn là dối lòng, hắn không thể không quan tâm đến thái độ của Lục Căng Hoài được.
Không biết qua bao lâu, khi Thời Kỳ Ý cảm thấy trái tim mình lạnh ngắt đi gần một nửa, hắn định cố gượng cười muốn nói gì đó để cứu vãn lại tình hình thì cuối cùng mới nghe thấy giọng nói của Lục Căng Hoài.
Khi nghe thấy lời nói của Thời Kỳ Ý, Lục Căng Hoài cũng ngơ ngác bối rối lắm. Thời Kỳ Ý không phải là đàn ông sao? Một người đàn ông có thể thích một người đàn ông khác sao?
Về mặt tình cảm, Lục Căng Hoài có chút trống vắng, nhưng anh vẫn cố gắng an ủi Thời Kỳ Ý: "Không sao, xu hướng tính dục có thế nào cũng không quan trọng đâu, thích đàn ông không có gì sai trái cả."
Ánh mắt Thời Kỳ Ý lóe lên, hắn tiến lại gần Lục Căng Hoài, giọng nhẹ như hơi thở: "Cậu không thấy ghê tởm sao?"
Lục Căng Hoài hơi nhíu mày, không chút suy nghĩ phủ nhận: "Không có, anh đừng nghĩ vậy."
Tuy Lục Căng Hoài chưa hiểu lắm nhưng việc thích một người không có gì là sai. Cho dù Thời Kỳ Ý có thích một con chó, Lục Căng Hoài cũng sẽ không coi thường hắn, cũng sẽ không cảm thấy hắn kinh tởm.
Tình yêu trong lòng Thời Kỳ Ý càng sâu hơn, đôi mắt hoa đào ánh lên ý cười, hắn khẽ nói bên tai Lục Căng Hoài: "Thật sao? Cậu không ghét tôi à?"
Thời Kỳ Ý nghiêng người về phía Lục Căng Hoài, hơi thở hắn như khẽ quét qua tai Lục Căng Hoài, mang theo chút cảm giác tê dại.
Lục Căng Hoài mất tự nhiên miết đầu ngón tay: "Không ghét. Nhưng mà như vậy chúng ta ngủ chung có phải không được tốt lắm không?"
Lúc đầu Lục Căng Hoài không nghĩ nhiều đã đồng ý, hai người đàn ông trưởng thành ngủ chung trên một chiếc giường chẳng sao, nhưng bây giờ khi đã biết Thời Kỳ Ý thích đàn ông. Bản thân Lục Căng Hoài thấy bình thường, nhưng theo lý mà nói anh nên tránh hiềm nghi nhỉ.
Thời Kỳ Ý hạ giọng: "Cậu vẫn là thấy tôi ghê tởm có đúng không? Biết tôi thích đàn ông thì không muốn ngủ với tôi nữa."
Lục Căng Hoài ra sức giải thích: "Không, không phải. Chỉ là tôi nghĩ như vậy có hơi không tốt với anh thôi."
Thời Kỳ Ý lẩm bẩm: "Tôi biết mà, trai thẳng ai cũng coi thường tôi hết."
"Trai thẳng là sao?" Lục Căng Hoài mờ mịt.
Thời Kỳ Ý thì thầm: "Là đàn ông thích khác phái đó."
Lục Căng Hoài ngẫm nghĩ, mình đã nhiều năm hình như chưa thích người khác phái nào. Suy nghĩ một hồi, anh đưa ra kết luận: "Vậy thì chắc tôi không phải trai thẳng nhỉ."
Thời Kỳ Ý ngước mắt lên, giọng điệu có chút mong đợi: "Hừm, vậy cậu cũng thích đàn ông à?"
Đầu óc Lục Căng Hoài lại ngơ ngác: "Chắc cũng không thích."
Ánh mắt Thời Kỳ Ý lúc này toàn là hứng thú muốn trêu chọc, nhưng vì tối quá Lục Căng Hoài không thể nhìn thấy được biểu cảm trên khuôn mặt ấy. Anh chỉ có thể nghe thấy giọng điệu đầy tổn thương của Thời Kỳ Ý: "Tôi biết rồi, cậu chính là ghét bỏ tôi."
"Tôi không có mà, tôi không có ghét anh." Lục Căng Hoài bất lực.
Thời Kỳ Ý cảm nhận được sự chiều chuộng của Lục Căng Hoài nên hắn càng muốn làm tới: "Hoài Hoài, vậy sao cậu biết là cậu không thích đàn ông?"
Lục Căng Hoài nhắm mắt lại, anh bị câu hỏi của hắn làm cho bối rối, thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ bản thân mình: "Không biết nữa."
Nếu lúc đầu Thời Kỳ Ý chỉ muốn thử cảm nhận của Lục Căng Hoài với vấn đề đồng tính luyến ái, nhưng khi thấy Lục Căng Hoài ngơ ngác như vậy, Thời Kỳ Ý không thể giữ được bình tĩnh nữa.
Thời Kỳ Ý đã tính qua rất nhiều tình huống, kết quả tệ nhất là Lục Căng Hoài thấy quan hệ đồng tính là chuyện ghê tởm. Dù vậy, hắn vẫn không muốn từ bỏ, chỉ là có thể sẽ mất nhiều thời gian hơn một chút. Nhưng điều mà Thời Kỳ Ý không ngờ tới là, Lục Căng Hoài thậm chí còn không biết mình thích gì.
Ý cười hiện rõ bên khóe môi Thời Kỳ Ý, hắn ngẩng đầu lên tiến lại gần Lục Căng Hoài. Lúc này hai người họ đã cách nhau quá gần, Thời Kỳ Ý nhìn thẳng vào mắt Lục Căng Hoài, thì thầm: "Cậu có ghét tôi đến gần cậu như vậy không?"
"Không, nhưng có điều hơi lạ."
Tim Lục Căng Hoài đột nhiên đập nhanh hơn. Cảm giác của anh lúc này như có ai đang nhìn chằm chằm mình khi đang say giấc vậy, không ghét nhưng cũng không quen.
Lục Căng Hoài không thể diễn tả được cảm giác của mình bây giờ. Dường như có chuyện gì dần tụt khỏi tầm kiểm soát của mình, cảm giác không tệ nhưng anh cũng không nắm bắt được.
Lục Căng Hoài vô thức muốn tránh né trạng thái không chắc chắn này, anh đột nhiên đổi chủ đề: "Muộn rồi, đi ngủ thôi."
Thời Kỳ Ý cũng không nóng vội, nghĩ thầm vấn đề này nên để từ từ. Một lần mà ép quá mức thì dễ phản tác dụng lắm.
"Ừm, đi ngủ thôi."
Nói vậy nhưng Thời Kỳ Ý không hề thấy buồn ngủ chút nào. Cho dù có nhắm mắt lại, đầu óc hắn bây giờ vẫn còn rất kích động, huống chi còn có Lục Căng Hoài đang ngủ ở bên cạnh, Thời Kỳ Ý càng thấy khó ngủ hơn.
Mưa vẫn chưa dứt ngoài kia, cách biệt hoàn toàn với bầu không khí ấm áp trong nhà. Thời Kỳ Ý nghiêng người, lặng lẽ lắng nghe tiếng hít thở của Lục Căng Hoài, lặng lẽ cảm nhận nhiệt độ trên cơ thể em ấy. Dù không ngủ được, nhưng trong lòng hắn lại vô cùng bình yên.
Đột nhiên ngoài trời lại vang lên một tiếng sấm lớn, vang vọng trong căn phòng yên tĩnh đến chói tai.
Thời Kỳ Ý đang chìm trong suy nghĩ của mình thì cảm thấy đầu ngón tay bị chạm nhẹ.
Đồng tử Thời Kỳ Ý hơi giãn ra, hắn bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn. Lục Căng Hoài đã ngủ thϊếp đi nhưng bị tiếng sấm đột ngột đánh thức. Nửa tỉnh nửa mê, anh khẽ chạm vào ngón tay Thời Kỳ Ý.
"Đừng sợ."
Lục Căng Hoài vẫn nhớ Thời Kỳ Ý nói hắn sợ sấm sét.
Tim Thời Kỳ Ý đập nhanh tới muốn bay ra ngoài, có hít thở sâu đến mấy cũng không ngăn được nhịp tim ngày một tăng tốc. Hắn trở tay nắm lấy bàn tay Lục Căng Hoài, ngón tay cả hai đan xen vào nhau.
Thời Kỳ Ý nhẹ nhàng mấp máy môi: "Là em chủ động trước."
Lục Căng Hoài buồn ngủ quá, không biết có nghe hắn nói gì không mà chỉ ậm ừ một tiếng.
Cơ thể Lục Căng Hoài rất ấm, hai bàn tay nắm lấy nhau càng nóng hơn nữa, nhưng Thời Kỳ Ý một chút cũng không muốn buông ra.
Hắn khao khát rất nhiều thứ, nhưng bây giờ đây, chỉ cần nắm tay em ấy thôi cũng đủ để hắn thấy thỏa mãn rồi.