Lục Căng Hoài gật đầu, nghĩ thầm có nên đi học nấu ăn hay không, chứ không thể ngày nào cũng nấu mấy món rau xào này cho Thời Kỳ Ý ăn được.
Được đáp lại, tâm trí Thời Kỳ Ý bay lên chín tầng mây, đôi mắt ánh lên sự vui mừng: "Vậy ngày mai tôi nấu cho cậu ăn một bữa ha."
Lục Căng Hoài nhớ lại màn thể hiện của Thời Kỳ Ý trong bếp mới nãy, lông mày giật giật: "Thôi không cần đâu."
Thời Kỳ Ý không thèm nghe, hắn cúi đầu ăn hết hai chén cơm to đùng một cách đầy thỏa mãn.
Bên ngoài cửa sổ, mưa ngày càng nặng hạt. Trong khi mới sáng nay trời vẫn nắng ấm, thế mà đến tối gió đã rít gào, vang dội tiếng mưa.
Đồng hồ điểm 10 giờ tối, Thời Kỳ Ý nằm trên giường mà chẳng thấy chút buồn ngủ nào, hắn không khỏi nghĩ đến Lục Căng Hoài đang ở ngay phòng bên cạnh.
Thời Kỳ Ý đã vô cùng thỏa mãn với bầu không khí giữa hai người như hiện nay, nhưng là con người, ai mà chẳng tham lam, được 1 muốn 10. Thời Kỳ Ý càng được nhiều, hắn lại càng muốn nhiều hơn nữa.
Huống hồ gì khát vọng của hắn đâu chỉ dừng ở đây, điều hắn mong muốn, vô cùng khao khát là một người yêu hắn, chỉ thuộc về một mình hắn.
Đang lúc chìm vào suy nghĩ của chính mình trong tiếng mưa ngoài cửa sổ, ngoài trời đột nhiên vang lên tiếng sấm ầm ầm cùng với tia chớp sáng lóe xẹt qua.
Thời Kỳ Ý bỗng chốc nảy ra một mưu kế, suy nghĩ ấy vừa nảy mầm đã đâm chồi như cỏ dại, không ai có thể kiểm soát được.
Chỉ năm phút sau, Thời Kỳ Ý đã ôm gối qua gõ cửa phòng bên.
Lúc này, Lục Căng Hoài đang nửa tỉnh nửa mê, nghe tiếng gõ cửa còn tưởng là mình đang nằm mơ. Cho đến khi nghe thấy tiếng hệ thống rống bên tai, Lục Căng Hoài mới mơ màng mở mắt ra.
Bên tai vẫn còn vang lên tiếng gõ cửa rất nhẹ, Lục Căng Hoài xuống giường bật đèn lên rồi đi ra mở cửa.
Thấy Thời Kỳ Ý đang đứng ngoài cửa với tóc tai quần áo rối tung, còn lộ ra nửa bờ vai trần, Lục Căng Hoài tỉnh ngủ.
Lục Căng Hoài lấy tay giữ lấy cửa: "Thời Kỳ Ý? Có chuyện gì à?"
Thời Kỳ Ý cố tình hạ giọng xuống cho có vẻ đáng thương: "Hoài Hoài, tôi hơi sợ sấm sét. Tôi ngủ cùng cậu được không?"
Lục Căng Hoài nhìn hàng lông mi Thời Kỳ Ý đang khẽ run rẩy, để lộ ra vẻ yếu ớt đầy sợ hãi.
Lục Căng Hoài còn ngái ngủ nên không suy nghĩ nhiều, anh bước sang một bên nói: "Ừm."
Thời Kỳ Ý không ngờ lại thuận lợi như vậy. Lục Căng Hoài đồng ý liền mà không hỏi thêm câu nào nữa làm cho Thời Kỳ Ý có chút vừa mừng vừa ngỡ ngàng, hắn ôm gối đi vào phòng.
Lục Căng Hoài đặt gối của Thời Kỳ Ý một bên rồi chia nửa cái mền qua cho hắn, khàn giọng nói: "Ngủ đi."
Nhịp tim của Thời Kỳ Ý cứ đập bình bịch từ khi bước vào phòng, cho đến khi nằm trên giường vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hắn không ngờ tới lại có thể dễ dàng ngủ trên giường Lục Căng Hoài đến vậy.
Lục Căng Hoài tắt đèn rồi mới lên giường nằm, Thời Kỳ Ý có thể cảm nhận được rõ ràng bên cạnh giường mình lún xuống. Dưới lớp mền tức khắc trở nên ấm áp nóng bỏng, hắn như được bao bọc giữa mùi hương dễ chịu, là mùi hương của Lục Căng Hoài.
Thời Kỳ Ý đột nhiên thấy hơi nóng, có chút mất tự nhiên cựa quậy muốn nhấc mền lên để hít thở không khí, nhưng hắn lại không nỡ rời xa hơi ấm này.
Nghe thấy tiếng thở dồn dập bên cạnh, Lục Căng Hoài cũng không nghĩ nhiều mà chỉ cho rằng Thời Kỳ Ý đang sợ. Anh nhẹ nhàng đưa tay xoa tóc Thời Kỳ Ý, thì thầm an ủi: "Ngủ đi, đừng sợ."
Trong bóng tối, một màu đỏ bất thường lan từ tai Thời Kỳ Ý đến tận cổ. Khoảng cách giữa hai người bây giờ đang rất gần, gần đến nỗi chỉ cần hắn xích lại một chút là có thể dính chặt lấy Lục Căng Hoài.
Mưa bên ngoài vẫn còn nặng hạt, đập vào cửa sổ vang lên tiếng động nặng nề. Lục Căng Hoài mới bị đánh thức nên bây giờ chưa ngủ lại được.
"Hoài Hoài, cậu ngủ chưa?"
"Vẫn chưa. Anh còn thấy sợ à?"
Lục Căng Hoài không quen có người khác nằm bên cạnh, nhưng nghĩ đến người đó là Thời Kỳ Ý, anh miễn cưỡng chấp nhận được.
Thời Kỳ Ý đã nắm được điểm yếu lòng của Lục Căng Hoài rồi, bây giờ hắn đã kinh nghiệm đầy mình, liền trả lời lại với giọng điệu đầy đáng thương: "Có hơi sợ, cậu có thể trò chuyện với tôi một lúc không?"
Lục Căng Hoài ừ một tiếng đầy dịu dàng: "Anh cứ nói đi."
Thời Kỳ Ý trở mình, nghiêng người đối diện với Lục Căng Hoài. Trong bóng tối, hắn chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng của Lục Căng Hoài. Trong mắt đã toát ra vẻ hưng phấn đầy thỏa mãn, nhưng giọng điệu vẫn khẽ khàng tỏ vẻ mềm mại đáng thương: "Hoài Hoài, cậu thích kiểu người như thế nào vậy?"
Lục Căng Hoài khựng lại: "Tôi chưa nghĩ tới nữa. Còn anh?"
Thời Kỳ Ý cười khẽ rồi thì thầm: "Kiểu người tôi thích ấy à. Thôi tốt nhất là tôi không nên nói ra, sẽ bị ghét mất."
Lục Căng Hoài không chịu nổi trước giọng điệu đáng thương như vậy, như thể Thời Kỳ Ý đã từng chịu sự oan ức trong quá khứ nên bây giờ muốn nói lại không dám nói ra.
Lục Căng Hoài kiên nhẫn vẽ đường: "Anh có thể chia sẻ cho tôi mà, tôi không ghét anh đâu."
Giọng Thời Kỳ Ý tươi sáng trong chốc lát rồi lại có vẻ lạc lõng: "Thật à? Nhưng người khác lại thấy ghê tởm."
Lục Căng Hoài cau mày: "Bận tâm đến họ làm gì, anh cứ yên tâm nói đi."
Ánh mắt Thời Kỳ Ý lóe lên như đạt được mục đích. Lúc này mà mở đèn lên sẽ thấy khát vọng mãnh liệt dưới đáy mắt Thời Kỳ Ý như muốn hóa thành hành động.
Thời Kỳ Ý yếu ớt đáp: "Tôi không thích phụ nữ."
Lục Căng Hoài tưởng Thời Kỳ Ý muốn nói gì kinh thiên động địa lắm, nghe được câu trả lời như vậy, anh an ủi: "Bình thường thôi, đợi tới khi nào anh gặp được người mình thích là được rồi."
Không để Lục Căng Hoài dứt lời, Thời Kỳ Ý đã nói thêm: "Tôi thích đàn ông."