Thế giới 1 - Chương 13: Mất kiểm soát

Không thể không nói, Thời Kỳ Ý nói vậy làm cho Lục Căng Hoài khó có thể từ chối thêm nữa, mà sống cùng Thời Kỳ Ý quả thực có lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ.

Thời Kỳ Ý cảm nhận Lục Căng Hoài đã dần thả lỏng, khóe môi hắn hơi nhếch, trong mắt lóe lên niềm vui của sự thành công. Hắn ngượng ngùng thở dài: "Lục Căng Hoài, thật ra là tôi muốn tìm bạn ở chung từ lâu rồi. Dù sao sống một mình cũng phiền phức, vừa phải tự dọn dẹp nhà cửa mà khi có chuyện cũng không có ai giúp đỡ."

Thừa dịp đang lái xe, Thời Kỳ Ý lơ đãng liếc nhìn Lục Căng Hoài một cái. Thấy vẻ mặt do dự của em ấy, hắn nghĩ rằng phương pháp này quả nhiên có tác dụng.

Thời Kỳ Ý nhịn cười, ra vẻ thấu hiểu nói: "Cậu không cần quyết định liền đâu. Ngày mai tôi dẫn cậu đi xem phòng rồi cậu cho tôi câu trả lời, nghe ổn chứ?"

Thời Kỳ Ý đã suy xét đến mọi vấn đề. Lục Căng Hoài cân nhắc hết ưu nhược điểm cũng không thấy một khuyết điểm nào.

Cuối cùng anh gật đầu: "Cảm ơn."

Thời Kỳ Ý không thể kiềm chế được niềm vui và sự phấn khích, chỉ cần nghĩ đến tương lai về sau ở chung nhà với người đẹp, trong lòng hắn không khỏi run rẩy. Cả người hắn như nóng bừng hết cả lên.

Khi nào mới có thể dụ được Lục Căng Hoài lên giường đây?

Thời Kỳ Ý có hơi sốt ruột muốn tiến tới bước đó liền, nhưng hắn vẫn còn chút lý trí. Hắn kịp thời đè nén lại lòng mình, tự nhủ không được dọa đến người đẹp.

Một mình vui vẻ xong, gió lùa vào đầu vài phút hắn mới bình tĩnh lại, đột nhiên nhớ đến một chuyện vô cùng quan trọng.

...

Chiếc xe thể thao màu đen chợt chạy chậm lại. Khi Thời Kỳ Ý nghĩ đến một câu trả lời cho câu hỏi trong lòng mình, hắn như bị sự tức giận và bạo nộ bao trùm lấn át. Hắn thậm chí còn không thể thở nổi, tim bắt đầu đau nhói dữ dội.

Lục Căng Hoài nhận ra có điều gì không ổn, anh đưa tay vỗ nhẹ cánh tay Thời Kỳ Ý rồi lo lắng hỏi: "Thời Kỳ Ý, anh làm sao vậy?"

Giọng nói của Lục Căng Hoài kéo tâm trí Thời Kỳ Ý về, lý trí buộc bản thân hắn phải bình tĩnh lại. Hắn tự trấn an đây chỉ là một khả năng nhỏ, chỉ là một khả năng rất nhỏ thôi.

Cho đến khi chiếc xe dừng lại bên lề đường, Thời Kỳ Ý mới khó chịu nhắm mắt lại.

Hắn vừa bộc lộ ra cảm xúc tiêu cực của mình trước mặt Lục Căng Hoài, còn dọa đến em ấy.

Thời Kỳ Ý là một kẻ điên, hắn ta có thể bất chấp làm mọi thứ vì lợi ích. Hắn muốn gì cướp nấy không màng đến danh dự, thậm chí còn cố tình làm ra những chuyện nguy hiểm không màng đến mạng sống của mình chỉ vì cảm giác kí©h thí©ɧ.

Nhưng Thời Kỳ Ý không hề muốn Lục Căng Hoài biết điều này. Hắn cũng không muốn Lục Căng Hoài biết hắn là một kẻ điên dễ mất kiểm soát.

Thời Kỳ Ý cố gắng hết sức đè nén cảm xúc rồi chậm rãi mở mắt ra, đột nhiên đυ.ng phải ánh mắt lo lắng của Lục Căng Hoài, nhịp tim hắn chợt ngừng lại một nhịp.

Lục Căng Hoài đưa tay chạm vào trán Thời Kỳ Ý. May mắn là nhiệt độ cơ thể hắn không cao, nhưng không hiểu sao Lục Căng Hoài lại toát mồ hôi lạnh.

Lục Căng Hoài vẫn đang lo lắng về tình trạng của Thời Kỳ Ý: "Anh thấy khá hơn chưa?"

Khi Lục Căng Hoài chủ động đưa tay chạm vào trán hắn, suy nghĩ và nhịp tim của Thời Kỳ Ý như bị bấm nút tạm dừng, như mảnh đất khô cằn được hưởng không khí trong lành của mùa xuân tươi mát. L*иg ngực hắn như muốn nổ tung trong biển pháo, đến nhiệt độ cơ thể cũng bắt đầu nóng lên.

Thời Kỳ Ý nắm lấy tay Lục Căng Hoài. Da thịt chạm nhau, đôi mắt Thời Kỳ Ý lộ ra vẻ thỏa mãn, hắn từng chút siết chặt ngón tay Lục Căng Hoài.

Lục Căng Hoài thấy hơi đau nhưng nhìn vẻ mặt khó chịu của hắn, anh không quan tâm đến điều gì khác, một tay tháo dây an toàn, tiến lại gần Thời Kỳ Ý.

Giọng Lục Căng Hoài có chút lo lắng: "Anh có mang theo thuốc không?"

Tình trạng của Thời Kỳ Ý như mắc các chứng bệnh hay đột phát vậy, bình thường thì các bệnh nhân như vậy thường sẽ mang theo thuốc bên mình.

Lúc này, Thời Kỳ Ý trông có vẻ yếu ớt, nụ cười trên khóe môi có phần nhợt nhạt: "Tôi không sao, không cần thuốc."

Lục Căng Hoài vô thức tiến lại gần. Thời Kỳ Ý chỉ cần ngước mắt lên là nhìn thấy đôi môi mỏng của Lục Căng Hoài chỉ cách hắn một khoảng nhỏ.

Bệnh của Thời Kỳ Ý không thể chữa được bằng thuốc. Hắn rất dễ mất kiểm soát cảm xúc của mình, nguyên do bắt nguồn từ thời thơ ấu. Nhưng mấy năm qua hắn kiểm soát bệnh tình của mình rất tốt, bởi không có gì có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của hắn nữa.

Nhưng Lục Căng Hoài là ngoại lệ. Chỉ cần nghĩ đến khả năng đó thôi mà hắn đã không thể kiểm soát được cảm xúc của mình rồi.

Thời Kỳ Ý giữ chặt tay Lục Căng Hoài trong lòng bàn tay mình, thỉnh thoảng còn vuốt ve hai ba cái. Sau vài phút, hắn mới từ từ lấy lại lý trí, sắc đỏ trong mắt cũng dần phai, lúc này hắn mới trở lại trạng thái minh mẫn bình thường.

Như mới nhận ra mình đang nắm chặt tay người ta, Thời Kỳ Ý vội thả lỏng tay mình. Thấy mu bàn tay Lục Căng Hoài bị mình bóp đến đỏ, hắn chợt thấy đau lòng.

Thời Kỳ Ý nhẹ nhàng thổi thổi vào vết đỏ trên tay Lục Căng Hoài. Hắn vừa thấy thương hại vừa thấy căm ghét bản thân vì để mất kiểm soát.

"Đau không?"

Lục Căng Hoài dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành, vết đỏ trên tay chỉ một lát là hết nhưng vì bị Thời Kỳ Ý đối xử như trẻ con nên anh thấy có chút không được tự nhiên.

Lục Căng Hoài rút tay về: "Không sao đâu."

Hắn hơi cụp mắt xuống, khi ngẩng đầu lên nhìn Lục Căng Hoài lần nữa, khóe môi hắn đã nở nụ cười dịu dàng: "Vừa rồi không dọa tới cậu chứ?"

Lục Căng Hoài muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra nhưng lại sợ làm Thời Kỳ Ý buồn nên đành kìm nén cơn tò mò của mình: "Không sao."

Lục Căng Hoài vẫn lo lắng cho tình trạng của Thời Kỳ Ý: "Thời Kỳ Ý, anh bây giờ thấy khá hơn chưa? Hay là để tôi lái xe cho."