Cho đến khi Lục Căng Hoài bước ra khỏi phòng, hệ thống mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vẫn còn sợ muốn chết.
[Ký chủ, sao Lục Tu Trúc cũng ở trong đó vậy!]
Lục Căng Hoài có hơi giật mình nhưng cũng chẳng thấy lạ gì khi gặp Lục Tu Trúc, sớm muộn gì cũng phải gặp nhau thôi. Điều anh thắc mắc là vì sao tâm nguyện của nguyên chủ lại có liên quan đến Lục Tu Trúc.
Ở kiếp trước, nguyên chủ từ khi là một thiếu gia ở trên cao đến khi rớt đài bị bắt rời đi cũng không ai quan tâm đến. Hoàn cảnh đó chắc chắn không thể không có sự nhúng tay của Lục Tu Trúc.
Với một người đã trở thành gia chủ họ Lục như hắn, chỉ cần một câu nói thôi cũng đủ khiến cho Lục Căng Hoài không thể sống sót ở kinh thành, ngay cả đến việc làm ăn kiếm sống cũng khó khăn.
Trong hoàn cảnh đó, nguyên chủ không ghét Lục Tu Trúc đã đủ tốt lắm rồi, vậy tại sao giá trị tâm nguyện của cậu ta lại tăng lên khi gặp lại Lục Tu Trúc nhỉ?
[Ký chủ, cậu có biết mới nãy Lục Tu Trúc nhìn cậu như thế nào không? Như muốn ăn tươi nuốt sống cậu luôn đó, làm tôi sợ chết khϊếp.]
Đây cũng là điều làm Lục Căng Hoài hoang mang nhất cho đến tận bây giờ. Lục Tu Trúc như muốn đẩy nguyên chủ vào đường cùng như thể giữa hai người có thù hận gì ghê gớm lắm không bằng.
Nhưng mâu thuẫn là trong ký ức của nguyên chủ thì Lục Tu Trúc lại là một người anh rất tốt.
Mỗi khi nguyên chủ bị cha Lục la rầy vì không được như ông kỳ vọng, Lục Tu Trúc luôn chủ động đến an ủi cậu. Khi nguyên chủ gặp chuyện ở bên ngoài mà không dám nói với cha Lục thì Lục Tu Trúc sẽ là người đứng ra dọn dẹp hậu quả. Ngay cả khi nguyên chủ bị cha Lục cắt tiền sinh hoạt, Lục Tu Trúc vẫn mỉm cười thản nhiên đưa thẻ cho nguyên chủ, tùy ý cho cậu tiêu xài.
Một điều không thể chối cãi là trước khi cha Lục qua đời vì tai nạn, Lục Tu Trúc là một người anh hoàn hảo không một khuyết điểm, vì thế nguyên chủ vẫn luôn dựa dẫm vào người anh này.
Không chỉ có mình nguyên chủ không tin được anh trai mình có thể làm ra chuyện như vậy mà ngay cả những người không liên quan cũng thấy thật kỳ lạ.
Khi Lục Căng Hoài đang nghĩ ngợi, một khả năng có vẻ khó tin lại đột nhiên xuất hiện trong đầu anh.
Hay là tất cả những sự săn sóc giúp đỡ đó của Lục Tu Trúc chỉ nhằm để chiều cậu đến sinh hư.
Vì được anh trai cưng chiều nên nguyên chủ lúc nào cũng thích nhờ anh trai giúp đỡ trong mọi việc mà không tự mình giải quyết. Trong suy nghĩ của nguyên chủ, không cần làm gì cũng đạt được thứ mình muốn, nếu cậu ta lại phạm lỗi thì sẽ luôn có người giải quyết hộ.
Nếu đúng là như thế thì Lục Tu Trúc quả thực đã đạt được mục đích. Nguyên chủ từ đầu đến cuối cái gì cũng không biết, việc làm ăn không biết mà việc công ty lại càng dốt tịt. Nguyên chủ vẫn luôn an tâm cho rằng dù trời có sập thì vẫn còn có cha và anh trai chống đỡ.
Hệ thống cũng bị giật mình trước suy nghĩ này, hồi lâu không nói được lời nào.
Nó sửng sốt: [Nếu là vậy, thì Lục Tu Trúc cũng che giấu quá kỹ.]
Nhưng đây cũng chỉ là phỏng đoán, Lục Căng Hoài vẫn chưa biết chân tướng sự thật ra sao. Anh kế thừa cơ thể và trí nhớ của nguyên chủ, nhưng đồng thời, cảm xúc của bản thân nguyên chủ cũng ảnh hưởng đến suy nghĩ của anh.
Từ việc Lục Tu Trúc vẫn nằm ở đầu danh sách WeChat của nguyên chủ, đến việc giá trị tâm nguyện của nguyên chủ tăng lên khi ở cùng một phòng với Lục Tu Trúc đều khẳng định một điều: nguyên chủ vẫn không tin rằng người anh trai luôn đối xử tốt với mình lại có thể làm hại mình như vậy.
[Ký chủ, nhân tiện tôi mới vừa chụp lén một tấm có Lục Tu Trúc đó, cậu có muốn coi không?]
Lục Căng Hoài ngạc nhiên khi biết hệ thống có chức năng chụp ảnh. Anh có chút tò mò về cái ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống mà hệ thống miêu tả ban nãy là như thế nào. Đương lúc anh sắp đồng ý xem ảnh thì đột nhiên nghe thấy giọng nói dịu dàng của Thời Kỳ Ý ở bên cạnh.
"Cậu đang nghĩ gì vậy?"
Sau khi ra ngoài, Thời Kỳ Ý liền thấy Lục Căng Hoài đang mất tập trung. Đợi một lúc, hắn mới hỏi.
Trong mắt Thời Kỳ Ý có chút bất mãn nhưng giọng điệu lại được che giấu rất kỹ, như thể hắn chỉ thuận miệng hỏi vậy.
Thời Kỳ Ý ý thức được ham muốn kiểm soát mãnh liệt của mình nhưng hắn không cảm thấy đó là việc gì sai trái. Chỉ cần là của hắn thì mãi mãi là của hắn, không thể thuộc về người nào khác.
Hắn có đủ kiên nhẫn để biến Lục Căng Hoài chỉ đặt mình hắn trong lòng, cũng vô cùng tận hưởng quá trình chinh phục và chiếm hữu này. Nhưng Thời Kỳ Ý vẫn thấy khó chịu khi Lục Căng Hoài nghĩ về chuyện khác khi ở bên hắn.
Tất nhiên Lục Căng Hoài không thể trả lời thật. Đang định tìm cái cớ thì Lục Căng Hoài chợt nghĩ đến một chuyện.
Thời Kỳ Ý và Lục Tu Trúc tụ tập tại một phòng riêng, có lẽ hai người này quen biết nhau chăng?