“Em thật sự tự tin như vậy nghĩ rằng tôi vì em mà ngáng đường sau lưng?” Diệp Kỳ giở giọng đùa cợt: “Em xem trọng tôi vậy sao!”
Ân Từ mặt không đổi sắc, nói: “Diệp Kỳ, anh muốn biết tôi có xem trọng anh hay không, anh cầm thẻ phòng bây giờ đến đây sẽ rõ.”
Quả nhiên, Diệp Kỳ nghe thấy câu này liền im bặt.
Chỉ cần Ân Từ không biết xấu hổ, Diệp Kỳ sẽ sợ.
Diệp kỳ có chút xấu hổ ho khan hai tiếng, anh nói tránh đi: “Em… Còn chưa chuẩn bị ngủ sao?”
Ân Từ vừa cởϊ qυầи áo nằm xuống giường, vừa chọn một tư thế thoải mái, sau đó mới trả lời: “Còn không phải đang đợi anh nói chuyện sao? Nhỡ đâu anh còn lời gì chưa nói xong, lại tiếp tục gọi đến làm phiền tôi, chẳng phải càng thêm mệt?”
“Vậy ban đêm em để chế độ im lặng đi!”
“Anh tưởng tôi rảnh rỗi như anh à? Tôi điều hành cả một đế chế thương nghiệp, trải rộng toàn cầu. Lý tưởng của tôi là vượt ra khỏi địa cầu. Tôi bận tới mức sắp chết đây, một phút cũng không dám để chế độ im lặng, được chưa?”
“… Thôi được! Ngày mai tôi tới tìm em, giờ em nghỉ ngơi cho tốt đi!” Nói xong Diệp Kỳ cúp máy ngay, thậm chí không để Ân Từ có cơ hội từ chối.
Ân Từ tắt nguồn điện thoại, cô nằm lặng lẽ như vậy. Nói là ngủ, nhưng thật ra cả đêm cô không hề chợp mắt.
…
8 giờ rưỡi sáng, Lưu Bôn đầu tóc rối bù như tổ quạ, mặc nguyên bộ đồ ngủ tới khu nhà ăn VIP, vừa vặn thấy Ân Từ đã ăn mặc quần áo chỉnh tề ngồi ở cạnh cửa sổ ăn cháo.
Lưu Bôn ngồi phịch xuống đối diện cô, giọng khàn khàn nói: “Bảo sao sáng sớm thế này mà nhà ăn lại chẳng có ai, hóa ra lão đại đang ở đây!”
Ân Từ uống một ngụm cháo, đảo mắt nhìn xung quanh rồi nói: “Tôi cũng có bao trọn đâu.”
Lưu Bôn cười nói: “Chị ở đây, bọn họ sẽ cam chịu không để cho người khác bước vào.”
“Lưu tổng muốn dùng gì không ạ?” Giám đốc nhà hàng lập tức bước nhanh đến trước mặt họ, trên mặt tươi cười niềm nở.
Ân Từ nhìn anh ấy, ngay lập tức anh ấy chuyển sang đối diện với cô một cách cung kính. Ân Từ mở miệng: “Tôi cũng không phải hoàng đế. Lúc tôi không yêu cầu, cũng không cần phải dọn trống cả nhà ăn. Sau này không cần làm vậy nữa.”
Giám đốc lập tức hiểu ý Ân Từ. Quả thật chuyện này là do họ tự ý quyết định. Hôm qua lúc Lưu Bôn đến ăn cũng từng thấy qua, nhưng Lưu Bôn không ý kiến gì, anh ấy chính là chờ xem hôm nào Ân Từ đến ăn rồi phát hiện. Vừa hay sáng nay cô tới, anh ta liền lập tức mách lẻo.
Ân Từ tất nhiên hiểu rõ mấy trò mèo của Lưu Bôn, anh ta nói mấy lời đó bọn họ có thể không để trong lòng, nhưng cô nói thì lại khác.
“A Bôn, trưa nay đến tìm tôi, bên Cicilia có tiến triển.”
“Được!”
Lưu Bôn không ngờ chỉ sau buổi trưa hôm nay là có thể gỡ bỏ khúc mắc nhiều năm nay. Thật ra mấy năm nay không phải anh ta không thể tự xử lý chuyện này, mà là vì năm đó bị tổn thương quá sâu, nên không dám đυ.ng vào chuyện này.
Ân Từ tôn trọng ý kiến của anh ta, cũng sẽ không làm cái gì vượt quá yêu cầu của anh ta. Nhưng lần này khác, có người lại lấy chuyện này ra làm trò, cô phải bảo vệ Lưu Bôn. Sở dĩ cô chọn Diêu Nguyên xử lý việc này, phần lớn là vì Diêu Nguyên làm việc tuyệt đối không để đường lui, càng sẽ không chừa chỗ trống cho người khác.
Cô ấy suy nghĩ đơn giản, không mưu mô tính toán. Hơn nữa những năm gần đây, tác phong làm việc của Diêu Nguyên cũng tiến bộ rõ rệt, càng thêm sạch sẽ lưu loát, nên để cô ấy lo liệu chuyện kia là lựa chọn hoàn hảo.
Bên kia video, Diêu Nguyên đang uống trà sữa, cô ấy thậm chí còn đang ngồi ngay trước cửa nhà của bà lão kia.