Chương 28

Diệp Đình và Diệp Tinh hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì nên hai người khẽ trao đổi ánh mắt.

Bị anh cả uy hϊếp, Diệp Tinh chỉ có thể mở miệng hỏi: “Ông nội, hai người đang nói cái gì?”

“Không liên quan đến cháu!” Ông cụ Diệp giận dỗi đáp một câu.

“Ở đây đều là người một nhà, còn có bí mật gì sao?” Diệp Tinh lặng lẽ lẩm bẩm.

Ông cụ Diệp lại đập mạnh xuống bàn một cái, ông ấy liếc Diệp Tinh một cái thật sắc. Diệp Tinh tự biết mình hơi quá đà, sau khi quấy rối thành công liền nhanh chóng rút lui.

Diệp Kỳ thì chẳng thèm để ý ông cụ Diệp nổi giận đến mức nào, anh đứng yên như núi, đứng ở đó cũng không có phản ứng gì. Anh có thể chấp nhận bị phạt, nhưng là có chết cũng không hối cải.

Ông cụ Diệp không có cách với anh, cũng không thể đem chuyện của Diệp Kỳ nói quá rõ ràng trước mặt các cháu trai khác.

“Tóm lại, hôm nay gọi cháu về chỉ để nói cháu biết, con bé đã gọi điện đến chỗ ta. Cháu tự cho là làm việc kín kẽ, thật ra người ta đã sớm nhìn thấu cháu rồi. Diệp Kỳ, đừng quá tự cho mình là thông minh.”

Diệp Đình và Diệp Kỳ đều bị giáo huấn một hồi. Vốn dĩ hai người còn tưởng chỉ cần chờ Diệp Tinh qua ải chỗ ông cụ Diệp là xong.

Rốt cuộc Diệp Tinh cũng là đứa cháu trai ông cụ Diệp thương yêu nhất. Từ nhỏ đến lớn, số lần ông cụ Diệp ra tay với Diệp Tinh chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng hôm nay thì khác, ông cụ Diệp biết rõ Diệp Tinh sẽ không dao động trong chuyện với Nguyên Ánh. Vì thế, tối nay ông ấy thực sự đánh Diệp Tinh.

Khi gia pháp giáng xuống lưng Diệp Tinh, Diệp Đình và Diệp Kỳ cuối cùng cũng hiểu đứa em trai từ nhỏ đến lớn vô pháp vô thiên này, lần này là thực sự muốn lật trời.



Hai giờ rưỡi sáng Diệp Kỳ mới thu dọn xong nằm ở trên giường. Cũng may là anh còn hai ngày nghỉ phép, nếu không thì ngày mai đi làm, ngay cả người sắt cũng phải ngã xuống.

“Ong ong…”

Ân Từ vẫn đang ngồi gõ bàn phím liên tục. Làm việc đến quá nửa đêm đối với cô vốn là chuyện thường tình. Nhưng việc bị Diệp Kỳ gọi điện quấy rầy liên tục khiến cô làm việc vốn đã mệt mỏi trở nên càng thêm bực bội.

Sau khi điện thoại kêu đến lần thứ mười mấy, Ân Từ cuối cùng cũng bắt máy.

Câu đầu tiên cô nói là mắng Diệp Kỳ, cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Giữa đêm giữa hôm, anh điên rồi à?”

Diệp Kỳ sửng sốt một chút, sau đó anh hỏi: “Em thật sự không ngủ?”

Ân Từ cau mày, cô đóng sầm máy tính lại, ngoài miệng càng là tức giận: “Anh gọi điện thoại một tá hơn nửa tiếng, anh nghĩ ai có thể ngủ được?!”

“Tôi tưởng ít nhất em sẽ để chế độ im lặng.”

“Anh thật sự có bệnh! Anh nghĩ tôi bật chế độ im lặng mà còn gọi nhiều cú điện thoại như vậy?!”

“A!” Diệp Kỳ cố ý nói: “Đây còn không phải là để em sáng mai thức dậy thấy mấy cuộc gọi nhỡ của tôi thì biết tôi tìm em, để ý đến em.”

Ân Từ suýt cắn gãy cả răng. Diệp Kỳ sao có thể không biết cô hay làm việc khuya, anh là cố ý, lại còn đóng kịch trước mặt cô.

Cô lập tức cúp máy.

Nhưng chưa đợi cô kịp tắt nguồn, như dự đoán, Diệp Kỳ lại gọi đến lần nữa.

Ân Từ nghe máy, lần này cô bình tĩnh hơn: “Nói thẳng mục đích của anh.”

Diệp Kỳ cũng không vòng vo, hỏi thẳng: “Là em nói với ông nội tôi chuyện tôi lật lại vụ án của Lưu Bôn đúng không?”

Ân Từ: “Anh âm thầm điều tra chuyện của A Bôn, tôi chỉ nói với ông cụ Diệp một tiếng, mong ông ấy có thể ngăn anh đừng lạm dụng chức quyền thôi, có vấn đề gì sao?”

Diệp Kỳ cười nói: “Tôi chỉ mới hỏi một câu, không tính đến mức lạm dụng chức quyền đi?”

Ân Từ hừ lạnh một tiếng, cô trào phúng: “Hỏi một câu? Anh hỏi một câu A Bôn đã bị hạn chế xuất cảnh? Vợ A Bôn cũng không thể rời đi. Tôi tất nhiên cũng sẽ ở lại.”