- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Phai Sắc
- Chương 27
Phai Sắc
Chương 27
Diệp Kỳ hỏi cậu ấy: Nguyên Ánh không đi cùng em?
Diệp Tinh: Ông nội quá đáng lắm rồi, tuyên bố khắp nơi là đã chọn được người kết hôn cho em, nhảy qua cả bước đính hôn, hôm nay chính là ngày đính hôn, Nguyên Ánh bỏ chạy rồi.
Diệp Kỳ: Vậy tối nay em tiêu rồi.
Diệp Tinh: Anh lo cho mình trước đi! Vụ anh đào lại bản án cũ, ông nội biết hết rồi. Chuyện của anh còn nghiêm trọng hơn em nhiều.
Diệp Kỳ không nhắn lại nữa.
Đêm nay trở về nhà, hai anh em họ chắc chắn không thể toàn mạng trở ra. Nhưng Diệp Kỳ thật ra không lo bị đánh. Từ nhỏ tới lớn anh bị đánh quen rồi, anh đếm cũng đếm không xuể. Đến tình huống này, Diệp Kỳ chỉ lo lắng hôm nay Ân Từ đến cục Công An có phải đã biết chút gì rồi không.
Hai người còn chưa kịp bước vào nhà được hai phút đã thấy ông anh cả xa cuối chân trời đã trở về.
Diệp Đình vừa bước vào đã thấy lão quản gia bên cạnh ông cụ Diệp đang cầm theo cây gia pháp. Xem ra mấy ngày này anh ta không ở đây, hai cậu em trai này chắc chắn đã chịu không ít gia pháp rồi.
Ông cụ Diệp để Diệp Kỳ và Diệp Tinh đứng ở trước mặt chừng mười phút, cuối cùng ông ấy mới mở miệng.
Trước hết ông ấy hỏi: “Diệp Tinh, dạo này cháu với người phụ nữ đó thế nào?”
Diệp Tinh cười lạnh một tiếng, đáp lại không chút do dự: “Ông nội không cần ở chỗ này vừa ăn cuớp vừa la làng? Giữa hai chúng cháu bây giờ ra sao, chẳng phải ông rõ nhất hay sao?”
Ông cụ Diệp hừ lạnh, bộ dạng như đã đoán trước: “Người phụ nữ kia vốn chịu không nổi bất kỳ sóng gió nào, nếu cháu giữ cô ta bên mình để làm món đồ chơi cá biệt, để làm chim nuôi trong l*иg sắt, ta sẽ không nói gì. Nhưng nếu cháu muốn đưa cô ta bước vào nhà này, cô ta, không xứng!”
Diệp Tinh: “Cô ấy có vào được nhà này hay không, không cần người khác phải nói. Nếu cô ấy không bước vào được nhà này, thì về sau cháu cũng không bước vào nữa.”
Diệp Đình nghe vậy quát ngăn Diệp Tinh lại, anh ta tức giận nói: “Lão tứ, em ở đây nói hươu nói vượn gì đó? Chẳng lẽ chỉ vì một Nguyên Ánh mà bỏ cả dòng họ?”
“Lão đại, anh tưởng mình tốt hơn em ở chỗ nào…”
“Câm miệng hết!” Tiếng quát lớn này của ông cụ Diệp khiến cả hai anh em đều câm miệng.
Ông cụ Diệp hít sâu một hơi, ông ấy cố giữ bình tĩnh, nếu không sợ rằng có ngày sẽ bị mấy đứa cháu nội chọc tức đến chết.
Khi đã dịu xuống, ông ấy nhìn sang Diệp Kỳ nãy giờ vẫn luôn không nói gì.
Ông ấy khó hiểu, Diệp Kỳ chắc chắn biết vì sao hôm nay anh bị gọi về. Trong ba anh em này, nếu phải chọn ra một người khiến ông ấy giận nhất, vẫn là Diệp Kỳ.
“Lão nhị, sao hôm nay cháu trở về một câu cũng không nói?” Diệp Kỳ không nói gì thì ông cụ Diệp tự lên tiếng hỏi.
Đầu Diệp Kỳ cũng không ngẩng một chút nào, anh nói: “Ông nội, cháu rất rõ lý do ông gọi cháu về. Bất kể ông giận hay không giận, muốn phạt hay không phạt, cháu đều chấp nhận.”
“Cháu nhưng lại rất tự giác! Anh cả và em tư của cháu phạm sai tuy rằng không nhỏ, nhưng so với cháu thật đúng là gặp sư phụ!” Ông cụ Diệp hung hăng đập bàn, ông ấy lạnh giọng chất vấn: “Cháu đang ở ngay bên sợi dây tơ hồng, rốt cuộc cháu có hiểu việc chính mình đang làm sẽ mang đến hậu quả gì không?”
Diệp Kỳ trả lời: “Cháu hiểu. Nhưng ông nội, cháu không vi phạm kỷ luật. Còn ‘dây tơ hồng’ ông nói, cháu không hiểu rõ lắm.”
Ông cụ Diệp truy hỏi: “Con bé đã về Kinh Hoa, con còn dám chen tay vào những việc này? Con không sợ chọc giận con bé à?!”
Diệp Kỳ ưỡn cổ mạnh miệng nói: “Dù sao cô ấy cũng sẽ không có cái nhìn mới về con, con thích làm gì thì làm! Biết đâu lại có thu hoạch ngoài ý muốn.”
“...” Ông cụ Diệp bị dáng vẻ không biết xấu hổ của Diệp Kỳ làm cho khϊếp sợ đến không mở nổi miệng.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Phai Sắc
- Chương 27