Thật sự không phải là bọn họ nhát gan, chủ yếu là sáng sớm nay đã gặp quá nhiều chuyện bất ngờ, bọn họ không chịu nổi nữa.
Lão Hồ nhìn thấy tay bọn họ trống không, không khỏi cười vui vẻ hơn: "Các cậu đi dạo Như Ý phố à, có mua được gì không?"
Vương Thanh Tùng sờ túi áo đựng bùa hộ mệnh, thành thật đáp: "Chúng tôi chỉ mua mấy lá bùa hộ mệnh, tổng cộng hết hơn 10.000 tệ."
Tổng… cộng… hơn… 10.000… tệ...
Lão Hồ trợn tròn mắt, không thể giấu nổi vẻ kinh ngạc, thật sự có kẻ ngốc mua bùa chú mấy nghìn tệ sao?
Giản Lạc Thư gãi cằm, Như Ý phố kiếm tiền cũng khá đấy, nhưng sao Như Ý quán lại vắng vẻ như vậy, rốt cuộc là do đâu nhỉ?
*
Buổi tối Vương Thanh Tùng về nhà, đưa bùa hộ mệnh cho vợ Trương Đào và con gái Vương Nhã Mộng. Vương Nhã Mộng nhìn lá bùa hình tam giác trên tay, không khỏi trêu chọc: "Cha, cha theo phe ông cụ rồi sao? Sao lại bắt đầu tin vào mấy thứ này rồi?"
Vương Thanh Tùng do dự một chút, cuối cùng quyết định không nói chuyện của ông cụ cho hai mẹ con biết, dù sao chuyện này cũng có chút kỳ quái, hơn nữa cũng sợ hai mẹ con sợ hãi.
Vương Nhã Mộng cũng chỉ nói đùa một câu, đặt lá bùa sang một bên, sau đó liền quên béng chuyện này.
Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè, Vương Nhã Mộng mới học lớp tám, việc học cũng không quá căng thẳng, cô bé dự định dành một nửa thời gian nghỉ hè để làm bài tập, một nửa thời gian còn lại để đi chơi với bạn bè, nếu không, đến khi lên lớp chín thì sẽ không còn thời gian nữa.
Những đứa trẻ lớp tám, mười ba mười bốn tuổi, chính là lúc can đảm, tò mò đủ thứ, nhìn thấy trò chơi nào đang hot trên mạng cũng đều muốn thử một lần.
Đang lúc mấy bạn học trong nhóm chat thảo luận xem ngày mai đi chơi cầu trượt dài hay là đi chơi trò nhảy trampoline thì không biết ai đó đột nhiên gửi vào nhóm một đường link, nói là có một dự án nhà ma nổi tiếng trong và ngoài nước sắp khai trương ở Minh Giang.
Là một cô bé mười bốn tuổi, Vương Nhã Mộng tuy sợ ma quỷ, nhưng lại không tin lắm, chỉ là muốn tìm kiếm cảm giác kí©h thí©ɧ mà thôi.
Vương Nhã Mộng còn chưa kịp đọc xong phần giới thiệu thì trong nhóm chat đã có bạn học hưng phấn hô hào: "Nhà ma vui lắm, đến lúc đó chúng ta đi đông đông một chút, xem chúng ta sợ hay là ma sợ."
Trương Tuấn Thứ: "Vậy ngày mai chúng ta đi nhé, xem thử nhà ma nổi tiếng trong và ngoài nước này có gì hay ho."
Vương Nhã Mộng bĩu môi: "Bối cảnh của nhà ma không phải là bệnh viện tâm thần thì là nhà hoang, chẳng có chút sáng tạo nào cả."
Lý Nguyên Kiều: "Kệ nó có sáng tạo hay không, dù sao thì trước đây Minh Giang cũng không có nhà ma, chúng ta cứ đi xem náo nhiệt trước đã."
Mạnh Gia Long: "Đúng vậy, muốn chơi thì phải chơi trò kí©h thí©ɧ, xem ngày mai ai bị dọa khóc."
Vương Nhã Mộng thấy các bạn đều muốn đi nên lại mở phần giới thiệu của nhà ma ra, đọc kỹ một lần nữa. Tên của nhà ma này rất bình thường, chỉ là "Bệnh viện tâm thần số 2", bối cảnh câu chuyện là một bệnh viện tâm thần nằm ẩn mình trong núi vào những năm 1990.
Ban đầu, bệnh viện tâm thần này không có gì đặc biệt thu hút, chỉ là một tòa nhà bốn tầng bình thường, bác sĩ và y tá cộng lại chỉ có hơn bốn mươi người, nhưng ở đây lại có gần hai trăm bệnh nhân.
Điều kiện ở đây bình thường, những người có chút tiền đều không muốn đưa người nhà đến đây, còn những bệnh nhân được đưa đến đây thì không phải là nợ tiền viện phí thì là bị người nhà bỏ rơi ở đây, lâu dần, bệnh viện lâm vào tình trạng thiếu kinh phí.