Chương 42

Ở… ở… trong… cây… hòe… đối… diện… với… cha… cậu...

Nhìn sắc mặt Vương Thanh Trúc trong nháy mắt trở nên tái nhợt, Lâm Mịch sờ sờ mặt mình, cười rất vui vẻ: "Kem nền tôi đánh có tự nhiên không? Trông không giống quỷ chút nào phải không?"

Vương Thanh Trúc vịn vào quầy, suýt chút nữa thì quỳ xuống, hu hu hu hu, mẹ ơi, ngày nào mẹ cũng đến Như Ý quán, mẹ không thấy sợ sao?

*

Như Ý quán đã được sửa sang xong một thời gian, Giản Lạc Thư lúc rảnh rỗi liền đứng ở cửa nhìn, nhưng nửa tháng trôi qua, đến nay chỉ có bà Vương là khách duy nhất, cuối cùng còn biến thành người nhà, chẳng lẽ Như Ý quán lại kém thu hút đến vậy sao?

Giản Lạc Thư ngồi xổm trước cửa, buồn bực suy nghĩ, mấy ông chủ cửa hàng đối diện đến mở cửa hàng, nhìn thấy Giản Lạc Thư đều cười: "Lạc Thư, vẫn chưa có khách à?"

Giản Lạc Thư chống cằm, buồn bực nói: "Đại điện nhà tôi đã sửa xong, không bị dột nữa rồi, cửa lớn cũng được sơn lại rồi, sao vẫn chưa có khách đến nhỉ?"

Lão Hoàng, ông chủ tiệm bán đồ trang sức thủ công mỹ nghệ truyền thống đối diện, nhìn thấy dáng vẻ buồn bực của Giản Lạc Thư, không nhịn được an ủi cô vài câu: "Trước đây lúc sư phụ cô còn sống, một năm cũng chẳng có mấy khách, chúng tôi cũng không biết ông ấy dựa vào cái gì để duy trì đạo quán. Thật ra cô mới tiếp quản đạo quán được một thời gian ngắn như vậy, đã có khách bỏ tiền ra tu sửa đạo quán cho cô, đã là rất giỏi rồi, cô cố gắng lên, nhất định sẽ làm tốt hơn sư phụ cô."

Lão Hồ, ông chủ tiệm bán đồ lưu niệm sáng tạo bên cạnh lão Hoàng, lại không nghĩ như vậy: "Bây giờ người ta tin vào đạo giáo cũng không nhiều, cho dù có thì cũng đến những đạo quán chính thống, ai lại đến Như Ý quán chứ. Hơn nữa Như Ý quán các cô thờ phụng cái gì, người nhát gan nhìn thấy còn bị dọa chết, tôi thấy Như Ý quán các cô sớm muộn gì cũng phải đóng cửa thôi."

"Lão Hồ nói đúng, tôi thấy nếu muốn Như Ý quán hồi sinh thì phải thay đổi phong cách." Lão Trương, ông chủ tiệm mì, vừa dỡ thịt bò xuống xe tải vừa nói xen vào: "Thay tượng thần trong đạo quán thành Tam Thanh gì đó, rồi đổi tên, chắc chắn sẽ khá hơn."

Lão Hồ nghe vậy liền cười: "Lão Trương, ông nghĩ đơn giản quá rồi, nếu Như Ý quán có nhiều tiền như vậy thì cũng sẽ không tồi tàn đến mức này, ông nhìn cái cửa kia kìa, cho dù vừa mới được sơn lại, nhưng cũng không thể che giấu được vẻ cũ nát. Lạc Thư, nghe tôi khuyên một câu, đóng cửa đạo quán, bán mảnh đất này đi, số tiền kiếm được đủ để cô sống sung túc cả đời, còn trẻ như vậy, sao cứ phải giữ khư khư một cái đạo quán đổ nát làm gì."

Giản Lạc Thư quay đầu nhìn đạo quán nhà mình, cũng được mà, tuy rằng cũ nát, cũng không có khách đến, trông rất vắng vẻ, nhưng dù sao cũng có khách hàng đặc biệt mà.

Lão Hoàng nhìn thấy dáng vẻ Giản Lạc Thư luyến tiếc nhìn đạo quán, không nhịn được chuyển chủ đề sang Như Ý phố: "Đúng rồi, tiệm mới của cô thế nào rồi? Tôi thấy ngày nào cũng có nhiều người vào đó."

Vừa nhắc đến cửa hàng, lão Hồ liền cười ha hả: "Lão Hoàng, có phải ông chưa vào xem qua không? Bên trong toàn bán mấy thứ linh tinh, động một tí là mấy nghìn tệ, chỉ có kẻ ngốc mới mua!"

Lời lão Hồ vừa dứt, ba anh em Vương Thanh Tùng vừa hay từ Như Ý phố đi ra, mấy ông chủ trước cửa đồng loạt nhìn sang, dọa ba người bọn họ đứng im tại chỗ.