Chương 4

Cô nhìn y như thể đang nhìn một bức tượng đồng xanh ba xu vừa được khai quật từ di tích cổ ba xạo nào đó.

Đột nhiên, cô chắp tay trước ngực, cung kính cúi đầu xá một lạy: "Anh à, tôi biết anh đã cố hết sức rồi, nhưng tôi thật sự không hiểu cái ‘8 Hertz’ mà anh nói. Nếu anh nói về Bach, hoặc thậm chí là Maybach, chúng ta có lẽ còn có thể nói chuyện vài câu. Hay là anh phóng sanh tui đi, để tui tự sinh tự diệt, có được không nào?"

Phản ứng của cô khiến y vừa bất lực lại vừa buồn cười. Y không hiểu tại sao cảm xúc của mình lại vì cô mà dao động, nhưng y biết dao động đó cũng là một loại Hz.

Có những dao động mà y tuyệt đối không cho phép "tái diễn" trên người mình. Vì vậy, y đã tự đặt cho mình một cấm chế tàn nhẫn nhất - nếu dao động cảm xúc vượt quá một ngưỡng nhất định, cấm chế sẽ có phản ứng và khiến y đau đớn như bị thiêu đốt từ trong ra ngoài, sống không bằng chết.

Chợt y nhớ lúc mới vào Phủ Tư Trần, Kê Bạch Thủ - người tiền nhiệm chưởng quản Tư Trần đã nói một câu thế này:

"Chính cảm xúc của con người mới là nhân tố bất ổn nhất trong mị giới, dao động tình cảm có thể dễ dàng nghiền nát mọi thứ, từ đó dẫn đến đọa mị, vạ lớn vạn vật."

....

Chợt một bàn tay vẫy vẫy trước mặt y.

"Anh phát ngốc cái gì vậy? Hay là anh cũng treo máy luôn rồi?"

Y không rõ tại sao mình lại đột nhiên nhớ tới chuyện năm xưa. Sau khi xốc lại tinh thần, thì nghiêm túc nhìn cô nương trước mặt mà nói: "Thấy chiếc cầu treo bắt qua lạch trời kia không? Nó đã lâu không được tu sửa, nhiều chỗ mục nát, chỉ còn lại một đường ván gỗ tạm coi là ổn, nhưng cũng có thể đứt gãy bất cứ lúc nào. Mà hiện tại, trạng thái não nhập định 8Hz của nàng đang tràn ngập nguy cơ, giống như tấm ván gỗ trên chiếc cầu treo kia."

Cánh tay chàng trai từ từ giơ lên, xung quanh thân thể Tống Vi Trần chợt có một làn khói trắng, trong khoảnh khắc đó, cô chợt nhận ra mình thật sự đã đến chỗ chiếc cầu treo rách nát - cái thứ mà cô chạy cả nửa ngày trời cũng không đến được. Dưới chân là vực sâu hun hút, mà cô, nhờ có làn khói trắng đó mà thân thể nhẹ như bông, từ từ bay qua.

"Hy vọng nàng thuận lợi qua được cầu treo, cả đời này không bao giờ rơi vào mộng."

"Rốt cuộc anh là ai?"

Nhìn bóng dáng cao lớn cách đó không xa, Tống Vi Trần không nhịn được hỏi.

Cô giờ rất bực, rất muốn nhìn rõ gương mặt kia là của ai.

Nhưng mà bóng dáng người nọ đã dần dần mất hút sau làn sương mù, cố gắng thế nào cũng không thể nhìn rõ.

Chú thích:

Dòng họ Bach ở Đức nổi tiếng có nhiều thế hệ nhạc sĩ tài năng, phải kể đến Johann Sebastian Bach (1685–1750), một trong những nhà soạn nhạc vĩ đại nhất trong lịch sử âm nhạc cổ điển, có ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển của âm nhạc Baroque.