- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Phá Lồng
- Chương 21: Cần được giải khuây (1)
Phá Lồng
Chương 21: Cần được giải khuây (1)
Gần một năm nay Yến Dực chưa từng trở về phủ. Năm ngoái khi hoàng đế triệu hắn hồi kinh, bên ngoài tuyên bố là do Âm Thái hậu đột ngột lâm bệnh nặng, rất nhớ thương hắn nên truyền lệnh bảo hắn về Lạc Dương chăm bệnh.
Đại Đông từ trước đến nay vốn coi trọng hiếu đạo, Yến Dực vừa nghe lệnh liền lập tức cùng Yến Tín lên xe đi thẳng đến Lạc Dương, chuyến đi đó kéo dài suốt một năm.
Thứ sử quận Duyễn Châu biết tin hôm nay hắn trở về phủ, lập tức sai người đưa đến cả chồng công văn – suốt một năm nay các vụ việc lớn nhỏ từ các quận dồn lại đã hơn ba trăm vụ.
Từ sáng sớm vào phủ đến tận khuya lúc này, hắn gần như chưa được nghỉ ngơi chút nào, ngay cả lúc dùng bữa cũng có mưu sĩ đứng bên cạnh báo cáo. Mãi đến chiều tối, Lưu Phúc thấy sắc mặt hắn thật sự quá kém mới cẩn thận tiến lên nhắc nhở, bảo hắn nên chú ý đến sức khỏe.
Lời nhắc đó khiến Yến Dực nhớ đến Tống Tri Huệ, liền lập tức gọi lang trung đến bắt mạch cho nàng.
Lưu Phúc là người đã theo Yến Dực từ khi hắn còn là hoàng tử. Bề ngoài ông ta không để lộ điều gì, nhưng trong lòng thì âm thầm nâng cao địa vị của Tống Tri Huệ thêm vài phần.
Trước khi đi ngủ, Yến Dực muốn ngâm mình trong nước nóng. Lưu Phúc từ thư phòng lui ra, vừa sai người đi chuẩn bị phòng tắm, vừa đích thân đến Tây Uyển gặp Tần ma ma dặn dò: “Nửa tháng này phải chăm sóc thật tốt cho Tống Tri Huệ.”
Lưu Phúc chỉ nói đến đó, còn về việc nửa tháng sau vương gia sẽ làm gì thì ông không nói thêm, Tần ma ma cũng không dám hỏi. Nhưng đều là người tinh ý trong phủ, dù không nói ra thì Tần ma ma cũng cảm nhận được sự khác biệt.
“Ngài cứ yên tâm, nửa tháng này tuyệt đối sẽ không xảy ra sơ suất.” Tần ma ma vỗ ngực cam đoan với ông.
Khi Lưu Phúc quay về An Thái Hiên, Yến Dực đã vào phòng tắm. Như trước đây, lúc hắn tắm không cần người hầu hạ, các thị giả đều đứng chờ bên ngoài.
Ông cũng đứng đó, ngẩng đầu nhìn ánh trăng, không khỏi thở dài một tiếng.
Trong lòng thầm nghĩ, nếu không có chuyện năm hắn bảy tuổi thì có lẽ vương gia nhà ông đã sớm có con cháu quấn quýt bên gối, phủ vương gia rộng lớn thế này cũng sẽ không lạnh lẽo cô quạnh như hiện giờ.
Đã lâu rồi Yến Dực mới có thể thả lỏng như vậy. Hắn bước đến bên bể tắm, trước mắt là làn hơi nước mịt mờ. Suối nước nóng trong hồ này được dẫn từ núi Tòng Lai, không hẳn là vì xa xỉ hưởng thụ mà hao tổn dân lực, mà là do hắn mắc chứng dị ứng da, ngự y nói thường xuyên ngâm nước nóng sẽ giúp thuyên giảm bệnh tình.
Lúc đầu Yến Dực còn tin, nhưng nay đã hai mươi mốt năm trôi qua, nếu nói có hiệu quả gì, thì ngoài việc giúp cơ thể sạch sẽ, thư giãn một chút thì đối với bệnh của hắn cũng chẳng có ích lợi gì.
Yến Dực cởi bỏ y phục, xách vò rượu chậm rãi bước vào bể nước nóng.
Hắn đặt hai tay lên thành hồ, dòng suối ấm áp ngập đến trước ngực, đôi mắt vốn luôn sắc bén giờ đây cuối cùng cũng lộ rõ vẻ mỏi mệt.
Hắn ngửa đầu uống cạn vò rượu ngon trong tay, rồi ném nó sang một bên. Trong cơn chếnh choáng, lòng bàn tay hắn chậm rãi chìm xuống dưới làn nước.
Hắn là một nam nhân trưởng thành, cũng có lúc cần được giải khuây. Thế nhưng do mắc chứng dị ứng da, bất kể là nam hay nữ, hễ có ai tiếp xúc thân thể với hắn thì đều khiến hắn cảm thấy ngột ngạt, choáng váng như có luồng khí nghẹn chạy thẳng lên đầu.
Đó chính là lý do vì sao hắn có nhiều mỹ thϊếp đến thế nhưng chưa từng chạm vào ai. Lâu dần, khi nhìn thấy họ, hắn cũng chẳng còn cảm giác khao khát từng có thuở thiếu thời. Chỉ có vào những lúc hiếm hoi, như hiện tại thì hắn mới nhắm mắt lại, tự mình giải tỏa phần nào.
Thông thường vào những lúc như thế này, hình bóng hiện lên trong đầu hắn chỉ là dáng vẻ mờ nhạt được vài nét bút phác qua trong sách, chẳng có đường nét rõ ràng nào. Thế nhưng hôm nay không hiểu sao, hình ảnh mơ hồ đó trong đầu hắn lại dần trở nên rõ nét.
Động tác của Yến Dực khựng lại, hắn mở mắt ra, không thể tin được. Trong bể suối nước nóng trống trải, vẫn chỉ có một mình hắn.
Hắn hất nước về phía tim đèn phía sau, căn phòng tắm lập tức chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh trăng xuyên qua lớp giấy cửa sổ, mang theo một chút ánh sáng mờ nhạt, dịu nhẹ như màu lan.
Dưới thứ ánh sáng mong manh ấy, hiện ra là sống lưng trần láng mịn và chiếc cổ dài trắng muốt.
Lông mày Yến Dực chau lại, ánh mắt từ nghi hoặc chuyển sang mơ màng, rồi cuối cùng là một tiếng thở dài trầm thấp vang lên trong đêm.
Lúc này, trong tiểu viện ở phía bắc Tây Uyển, Tống Tri Huệ đã tắt đèn, nằm trên giường.
Mọi thứ trong phòng đã được sắp xếp ổn thỏa. Căn phòng này không lớn, tương tự như chỗ của Cố Nhược Hương, chia thành hai gian trong ngoài. Đồ đạc tuy không tinh xảo nhưng đầy đủ, không thể coi là bị bạc đãi.
Ban ngày An Ninh đã thu dọn xong, còn nói với nàng về chuyện sắp xếp nha hoàn. Tần ma ma bảo sáng mai sẽ đưa một nha hoàn đến, sau này sẽ ở bên cạnh nàng để hầu hạ.
Tống Tri Huệ vốn định tắm rửa thật sạch sẽ một phen, nhưng lại không muốn phiền đến An Ninh thêm nữa—dù sao đó cũng là nha hoàn của Cố Nhược Hương. Huống chi trên người nàng giờ đây cũng không còn thứ gì có thể cho người ta dựa vào. Cuối cùng đành dùng chậu đồng đựng nước lạnh để lau người sơ qua.
Ban đầu nàng định tạm bợ một đêm như vậy, không ngờ vừa mới nằm xuống thì Tần ma ma đã đưa lang trung tới.
Chợt nhớ ra, có lẽ là vì Yến Tín. Hôm đó hai người trò chuyện bên suối, hình như Yến Tín đã nói sau khi về phủ sẽ giúp nàng gọi lang trung đến khám.
Tưởng rằng thiếu niên chỉ tiện miệng nói ra, không ngờ lại thật sự ghi nhớ trong lòng.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Phá Lồng
- Chương 21: Cần được giải khuây (1)