Chương 24: Kẻ đến gây chuyện (2)

Hôm ấy, sau khi dùng xong bữa sáng, nàng lại cùng Vân Thư ra ngoài dạo bước.

Vân Thư mang theo vài phần hứng khởi, cầm nhánh cây cúi xuống đất vẽ: "Nô tỳ biết rồi, ở phía đông nam có một nơi gọi là Trí Hiền Hiên, nơi đó có mười bảy mưu sĩ cư trú. Những mưu sĩ này đôi khi không đi ra từ cổng chính, mà là từ chỗ này..."

Vân Thư vẽ một cánh cửa ở phía tây Trí Hiền Hiên: "Ở đây có một cánh cổng phủ, mỗi ngày đều có người ra vào thường xuyên, người canh cửa cứ hai canh giờ thì đổi ca một lần..."

Tống Tri Huệ đang kiên nhẫn ghi nhớ thì bỗng dưng hành lang bên cạnh vang lên một tiếng động, nàng giật mình tỉnh lại, lập tức dùng chân xóa đi hình vẽ trên đất.

Vân Thư không biết vì sao nàng lại sợ người khác nhìn thấy, nhưng thấy Tống Tri Huệ như vậy thì cũng làm theo, vội vàng bước tới giúp một tay.

"Ồ, đang viết gì vậy?"

Một giọng nói dịu dàng vang lên sau lưng hai người. Vân Thư là người quay đầu lại đầu tiên, thấy là một nữ tử ăn mặc như thϊếp, liền vội vàng quay người, hành lễ với người đến.

Trước đây Vân Thư không hầu hạ trong nội viện, chỉ làm việc quét dọn bên ngoài, lại thêm tính cách nhút nhát nên hiếm khi gặp mặt những thϊếp thất này, mỗi lần gặp cũng chỉ cúi đầu hành lễ rồi lặng lẽ làm việc của mình.

Nàng không biết Liễu Khê, mà Liễu Khê cũng không biết nàng, nhưng vài ngày trước đã từng gặp qua Tống Tri Huệ.

Nàng ta vòng qua hòn giả sơn, bước từng bước uyển chuyển tiến lại gần. Thấy câu nói ban nãy không ai đáp lại, sắc mặt liền lộ rõ vẻ không vui. Nàng ta bước đến trước mặt Vân Thư, giơ tay lên định tát vào mặt nàng.

Thế nhưng cánh tay đó còn chưa kịp hạ xuống thì đã bị một người khác từ không trung giữ chặt lại.

“Cô định làm gì?” Tống Tri Huệ không biết đã bước tới từ lúc nào. Lực tay của nàng không mạnh, nhưng vẻ lạnh lùng trên gương mặt khiến Liễu Khê giật mình.

Nàng ta giật mạnh tay ra, lùi lại một bước. Nha hoàn bên cạnh lập tức bước tới đứng chắn trước mặt nàng ta, lớn tiếng nói với Tống Tri Huệ: “To gan! Dám đánh nương tử của chúng ta?”

“Là cô ta định đánh Vân Thư trước, ta chỉ ngăn lại thôi, sao lại thành ra ta đánh người rồi?” Giọng Tống Tri Huệ không hề mềm mỏng, ngược lại còn lạnh lẽo vài phần.

Hôm trước khi Tần ma ma dẫn Tống Tri Huệ đến Giáng Tuyết Hiên, Liễu Khê đã nhìn thấy nàng. Khi đó chỉ cảm thấy khuôn mặt kia dù xinh đẹp, nhưng ăn mặc tả tơi, chẳng thể gây nên sóng gió gì.

Nào ngờ mấy ngày nay cả Tây Uyển đều xôn xao, nói rằng vị thị thϊếp mới đến này là do chính vương gia đích thân đưa về. Vừa về đã có lang trung đến khám bệnh cho nàng.

Một vài thị thϊếp đoán rằng vương gia có phần đặc biệt với cô nương này, không chừng sau này sẽ cho nàng vào ở An Thái Hiên. Nhưng Liễu Khê lại không nghĩ vậy. Nếu vương gia thật lòng để tâm thì sao lại để nàng ở nơi nhỏ hẹp như thế, lẽ ra đã sớm cấp riêng một viện, cho người hầu hạ chu đáo rồi.

Liễu Khê thật sự không thể đè nén nổi sự tò mò trong lòng, hôm nay liều mình đến tìm gặp nàng ta để xem thử, không ngờ lại gặp phải người không dễ chọc vào chút nào.

Phải nói rằng, Liễu Khê không hề sợ Tống Tri Huệ. Phía sau nàng ta là Thái thú quận Sơn Dương, đã vào phủ được ba năm, lại còn được Tần ma ma nâng đỡ không ít.

Giờ phút này nàng ta trốn sau lưng nha hoàn, cũng chỉ là sợ Tống Tri Huệ hành xử thô lỗ, khiến mình chịu thiệt trước mắt.

“Ta chỉ muốn quan tâm một chút đến tỷ muội mới vào phủ, nào ngờ vừa gặp mặt, đã thấy cô và nha hoàn kia lấy cát bụi vung vẩy.” Nói đến đây, nàng giơ tay chỉ vào Vân Thư: “Chính là nó, vừa nãy khi vung cát đã làm cát bay vào mắt ta, ta dạy bảo vài câu thì có gì không đúng?”

Tống Tri Huệ nhìn là biết đối phương đến không có thiện ý, rõ ràng là cố ý đến kiếm chuyện. Loại người như vậy, thời gian nửa năm mới vào Xuân Bảo Các – trước khi gặp Triệu Lăng – nàng đã gặp nhiều rồi. Nghĩ đến đó, những cô nương ở Xuân Bảo Các cũng chẳng thua kém gì so với phủ Tĩnh An Vương này.

“Nó là người trong phòng ta, dù thật sự có làm gì sai thì cũng phải để ta dạy bảo, không cần người ngoài xen vào.” Tống Tri Huệ vừa nói, vừa nhấc chân bước lên một bước, hoàn toàn che chắn cho Vân Thư phía sau: “Ta nghe Tần ma ma nói phủ Tĩnh An Vương rất coi trọng quy củ, không biết hành động của cô hôm nay, có phải là đã vượt quá phép tắc rồi không?”

“Lấy Tần ma ma ra để ép ta sao?” Liễu Khê bật cười: “Cô đã biết Tây Uyển này do Tần ma ma làm chủ, thì ngay từ ngày đầu tiên vào phủ không nên gây chuyện. Cô đoán xem, nếu bà ấy biết cô và ta tranh chấp thì sẽ tin ai?”

“Ta không biết đâu, vậy thì chi bằng mời Tần ma ma đến phân xử đi.” Tống Tri Huệ nói xong liền bảo Vân Thư đi gọi Tần ma ma.

Vân Thư lo nếu chỉ để một mình Tống Tri Huệ lại đây thì nàng sẽ bị bắt nạt, liền kéo tay áo nàng lắc đầu liên tục.

Liễu Khê chỉ thấy nữ nhân này đầu óc có vấn đề. Người khác nếu có gây chuyện cũng sợ kinh động đến Tần ma ma, khiến bà ta không vui, vậy mà nàng ta thì ngược lại, chủ động đi mời bà tới.

“Được thôi, vậy thì cứ mời bà ấy đến.” Liễu Khê lấy tay che miệng khẽ cười.

Tống Tri Huệ nhẹ nhàng siết lấy cánh tay Vân Thư: “Đi đi, không sao đâu.”

Thấy nàng kiên quyết như vậy, Vân Thư nghiến răng một cái rồi quay người chạy dọc theo hành lang.

Tống Tri Huệ kín đáo liếc nhìn hòn giả sơn bên cạnh, sau đó bước đến gần Liễu Khê và nha hoàn kia, rồi hỏi: “Vừa rồi ngươi nói ta đánh nương tử nhà ngươi?”

Nha hoàn kia không hiểu sao lại có chút sợ hãi, nhưng vẫn cứng miệng gật đầu nói: “Đúng vậy! Ta thấy rất rõ, cô đánh vào tay nương tử nhà ta!”

“Ồ, nếu đã như vậy, vậy để ta xem cô bị thương ở đâu nào?” Tống Tri Huệ nói rồi liền giơ tay định kéo tay áo Liễu Khê.

Liễu Khê hoảng hốt, vội rút tay né tránh. Nhưng ai ngờ vừa giơ tay lên, thì thấy Tống Tri Huệ đột nhiên hét lên một tiếng, cả người nặng nề ngã về phía hòn giả sơn bên cạnh.