Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phá Lồng

Chương 22: Cần được giải khuây (2)

« Chương TrướcChương Tiếp »
May mà lang trung nói nàng không có gì nghiêm trọng, chỉ là cổ họng vẫn còn chút hàn khí, cần nghỉ ngơi cho tốt.

Tiễn lang trung đi rồi, Tống Tri Huệ lại nằm xuống chuẩn bị ngủ. Nào ngờ vừa mơ màng sắp thϊếp đi, Tần ma ma lại đến, còn mang theo một bát thuốc, đích thân trông chừng nàng uống hết sạch mới chịu rời đi.

Không biết trong bát thuốc đó là gì, đắng đến mức nàng suýt nữa nôn cả mật ra. Lần này nằm trên giường thật sự không sao nhắm mắt được nữa.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy trong cơn mơ màng, trời đã sáng hẳn. Khi Tống Tri Huệ mở cửa bước ra thì thấy một tiểu nha hoàn đang đứng bên ngoài, ánh mắt rụt rè nhìn nàng nói: "Nô tỳ xin thỉnh an nương tử… Là, là Tần ma ma bảo nô tỳ đứng đây chờ nương tử tỉnh dậy ạ."

Nhìn tiểu cô nương còn nhỏ tuổi, sáng sớm trời lạnh thế này, chẳng biết đã đứng chờ bao lâu, mũi đã đỏ ửng cả lên vì lạnh.

Tống Tri Huệ liền gọi nàng vào nhà cho mau.

Tiểu cô nương ôm trong lòng một chiếc ấm đồng bọc vải, bên trong là nước nóng đã được đun sẵn trước khi đến. Vào phòng, nàng mở nắp ấm ra, phát hiện nước đã không còn nóng lắm, liền vội vàng nói muốn đi phòng bếp nhóm lửa đun lại.

Tống Tri Huệ xua tay: “Không cần đâu, còn ấm là được rồi.”

Tiểu cô nương này chưa đến tuổi cập kê, mới mười hai tuổi đã bị bán vào phủ. Đã ở đây hai năm, vẫn luôn là hạ nhân cấp thấp, làm những việc quét dọn.

Suốt năm qua Yến Dực không ở trong phủ, cũng không có thêm người mới. Sáng nay khi Tần ma ma ra ngoài tình cờ thấy nàng đang quét hành lang, tra hỏi một chút, biết không phải người mới, liền chỉ định nàng đến đây hầu hạ.

“Nô tỳ tên là Thiến Đệ, lần đầu được vào trong phủ để hầu hạ, nếu có chỗ nào làm chưa tốt, xin nương tử đừng trách…” Tiểu cô nương cúi đầu nói chuyện, ngón tay cứ xoắn lấy nhau trước người, dáng vẻ lúng túng bất an đó, rơi vào mắt Tống Tri Huệ, không biết vì sao lại khiến lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả.

“Thiến Đệ?” Tống Tri Huệ uống một ngụm nước: “Là tên người nhà đặt cho?”

Tiểu cô nương cắn môi khẽ gật đầu.

Tên gọi này mang ý nghĩa gì, hễ là nữ nhân đều hiểu.

Thật ra, ngay cả những gia đình quyền quý cũng luôn mong mỏi sinh được con trai, chỉ là vì thể diện nên không thể công khai đặt cho con gái những cái tên mang ý như thế.

Tống Tri Huệ ho khẽ hai tiếng, chậm rãi nói: “Ta giúp ngươi đổi một cái tên khác, được không?”

Tiểu cô nương lần đầu ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh ngước nhìn Tống Tri Huệ: “Có được không ạ?”

Nàng không hỏi là có muốn hay không, mà là có được phép không.

Tống Tri Huệ trong lòng đã có câu trả lời: “Vì sao lại không được? Vương phủ không cho ta đổi tên ngươi sao?”

Tiểu cô nương vội vàng lắc đầu: “Không không, vương phủ không có quy định như vậy. Hôm nay nô tỳ đã vào phòng nương tử thì chính là người của nương tử rồi, đương nhiên nương tử có thể đổi tên cho nô tỳ.”

Nói xong, tiểu cô nương lại cụp mi xuống.

Từ khi biết nhớ sự đời, câu mà cha mẹ nàng hay nói nhất chính là: “Con nợ nhà này một đứa em trai, nên mới đặt tên là Thiến Đệ.”

Họ nói tất cả những khổ cực của gia đình đều là do nàng mà ra. Giờ đây, cha mẹ đã sinh được con trai, lại đem nàng bán vào vương phủ, mang hết số tiền ấy đi rồi. Nghĩ đến đó, nàng cảm thấy có lẽ mình cũng đã trả hết nợ cho họ rồi.

Nghĩ tới đây, tiểu cô nương hít sâu một hơi rồi nói: “Vậy phiền nương tử giúp nô tỳ đặt lại một cái tên mới.”

“Tựa như mây trôi nước chảy, tự nhiên mà thoải mái.” Tống Tri Huệ đã sớm nghĩ sẵn trong lòng.

“Vậy gọi ngươi là Vân Thư, được chứ?”

“Vân Thư?” Tiểu cô nương tuy không biết nhiều chữ, nhưng cũng nghe ra đây là một cái tên đẹp. Nàng bất giác ngẩng đầu, lần đầu tiên mỉm cười với Tống Tri Huệ: “Một cái tên đẹp quá… là ý nói nô tỳ sẽ giống như mây trên trời phải không?”

Tống Tri Huệ cũng mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, mây ở trên cao, muốn biến thành hình dạng nào thì sẽ thành hình dạng đó.”

Vân Thư quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đến khi quay lại, trong mắt đã lấp lánh ánh lệ. Nàng quỳ xuống dập đầu: “Đa tạ nương tử. Vậy từ nay nô tỳ sẽ tên là Vân Thư.”

Tống Tri Huệ đưa tay ra hiệu cho nàng đứng dậy, bảo nàng ngồi xuống trước mặt vì có chuyện muốn hỏi.

Vân Thư không dám thất lễ, liền kéo một chiếc ghế gỗ nhỏ ngồi cạnh đầu gối của Tống Tri Huệ.

“Vân Thư, ngươi nói trước đây luôn làm việc quét dọn, vậy hẳn là rất quen thuộc với mọi ngóc ngách trong phủ rồi phải không?” Tống Tri Huệ hỏi.

Nghe Tống Tri Huệ gọi mình là “Vân Thư”, tiểu cô nương vui vẻ gật đầu nói: “Khi vương gia không có ở đây thì nô tỳ còn quét cả tiền viện nữa, trong phủ này không có chỗ nào mà nô tỳ không biết cả.”

Nếu hỏi chuyện khác thì có khi nàng không trả lời được, nhưng nếu hỏi về địa hình và bố cục trong phủ, thì đó là điều nàng rõ nhất.

“Nếu bảo ngươi vẽ bản đồ thì ngươi làm được không?” Tống Tri Huệ lại hỏi.

Vân Thư hơi do dự: “Nô tỳ không thạo bút mực…”

Dùng bút mực dĩ nhiên là không thể, một khi để lại trên giấy thì rất dễ trở thành bằng chứng. Tống Tri Huệ khẽ cười: “Không sao, ngươi có biết dùng cành cây vẽ lên cát không?”

Vân Thư đáp ngay: “Cái đó thì biết ạ.”

Tống Tri Huệ khẽ thở phào một hơi, không nói thêm gì nữa.

Sau khi dùng xong bữa sáng, nàng dẫn Vân Thư ra ngoài tản bộ, bảo nàng chọn một khu vườn nào thường ngày ít người qua lại.

Chỗ ở của Tống Tri Huệ vốn đã nằm ở phía bắc Tây Uyển, hai người vừa ra khỏi viện không bao lâu thì đến một khu vườn nhỏ.

Khu vườn này nhìn qua là biết đã bị bỏ hoang từ lâu, không có lấy một khóm hoa hay bụi cỏ nào nổi bật, bốn bề trơ trụi, chỉ có một tảng đá đặt giữa vườn.

“Ta không rành đường trong phủ, sợ một ngày nào đó lỡ đi nhầm vào nơi không nên vào.” Tống Tri Huệ bẻ một nhánh cây khô, đưa cho Vân Thư: “Giúp ta vẽ lên mặt đất — quanh Tây Uyển có nơi nào cấm vào, hoặc có lối nhỏ nào thông ra bên ngoài phủ không…”
« Chương TrướcChương Tiếp »