Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phá Lồng

Chương 19: Bị Đánh Chết (1)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Giữa tháng mười ở quận Sơn Dương, nhiệt độ sáng tối chênh lệch khá lớn. Lúc này đang là sáng sớm, nếu bắt Tống Tri Huệ đứng chờ trong sân, e là sẽ bị nhiễm lạnh.

Cố Nhược Hương rõ ràng là có ý tốt, Tống Tri Huệ cũng cảm nhận được tấm lòng ấy, sau khi cảm tạ liền cùng nàng vào phòng nghỉ ngơi.

Trong hậu viện, mỗi thϊếp thất chỉ có một tỳ nữ. Người hằng ngày vẫn theo hầu bên cạnh Cố Nhược Hương là An Ninh, lúc này đang quét dọn trong căn phòng đối diện, nên trong phòng chỉ còn lại hai người họ.

Cố Nhược Hương rất thân thiện, không hề tỏ ra kiêu kỳ. Thấy Tống Tri Huệ sau khi vào phòng vẫn đang xoa tay thì vội vàng rót nước ấm cho Tống Tri Huệ, rồi lại quay người đến trước tủ, chọn một bộ váy áo.

“Ta thấy dáng người chúng ta cũng tương đương, chẳng biết nên gọi cô là tỷ tỷ hay muội muội đây?”

Tống Tri Huệ nói: “Ta sinh vào mùa thu, sắp tròn hai mươi.”

Cố Nhược Hương quay đầu nhìn Tống Tri Huệ, quan sát kỹ một lượt, rồi đặt chiếc váy đỏ trong tay xuống, lấy ra một bộ màu lam ngọc: “Tỷ tỷ lớn hơn ta hai tuổi, ta sinh vào mùa hạ, vừa tròn mười tám.”

Nói xong, nàng lại gọi Tống Tri Huệ vào phòng trong để thay y phục.

“Bộ này là y phục mới may trong phủ năm nay, ta đã mặc hai lần vào đầu năm, mong tỷ tỷ đừng chê.” Cố Nhược Hương nói.

Tống Tri Huệ sao dám chê, chỉ là không công mà nhận lễ thì trong lòng áy náy. Nàng không có một đồng trong người, chỉ có cây trâm cài đầu là còn chút giá trị.

Nàng tháo hẳn búi tóc ra, mấy ngày không gội đầu, tóc rối tung xõa xuống lưng. Nàng lau qua cây trâm trên người mấy cái, rồi đưa cho Cố Nhược Hương.

“Tỷ tỷ làm gì vậy, mau cất đi.” Cố Nhược Hương liên tục xua tay, “Ta nói thẳng nhé, suốt một năm qua, trong tiểu viện này chỉ có một mình ta ở. Những viện khác, lớn nhỏ gì cũng có người lui tới, riêng chỗ ta vắng vẻ lạnh lẽo, khiến lòng người buồn bực. Giờ có tỷ ở đây, có thể làm bạn với ta rồi.”

Bốn năm ở Xuân Bảo Các, Tống Tri Huệ đã quen với việc sống một mình. Dù nàng có thể nhận ra thái độ của Cố Nhược Hương rất chân thành, không mang ác ý, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy giữa hai người như có một lớp ngăn cách, khó có thể thân thiết như nàng ấy.

“Chính vì cần phải chăm sóc lẫn nhau, muội mới nên nhận lấy. Nếu không, ta sẽ cảm thấy áy náy.” Tống Tri Huệ nói.

Thấy vậy, Cố Nhược Hương đành phải nhận lấy cây trâm, nhưng vừa xoay người liền lấy từ trong tủ ra một bộ y phục khác đưa cho nàng.

Một người vào phủ như Tống Tri Huệ, tay không tấc sắt, ngay cả một gói hành lý nhỏ cũng không mang theo, là lần đầu tiên Cố Nhược Hương gặp. Nhìn dáng vẻ nàng lúc này, hẳn là trên đường đến đây đã chịu không ít khổ cực. Cùng là nữ nhi, sinh ra trong thời thế như vậy, ai cũng không dễ dàng.

Cố Nhược Hương không hề có ý chê bai, trong lòng chỉ dâng lên nỗi thương cảm: “Tiền lương tháng phải đến cuối tháng mới phát, còn gần nửa tháng nữa. Tỷ cầm lấy hai bộ, để thay đổi mà mặc.”

Lần này Tống Tri Huệ cũng không từ chối nữa, cảm kích mà nhận lấy. Hai người lại quay lại phòng ngoài, ngồi xuống trò chuyện.

Chủ yếu là Cố Nhược Hương nói, còn Tống Tri Huệ thì lắng nghe.

Số lượng thị thϊếp trong phủ này cụ thể bao nhiêu, ngay cả Cố Nhược Hương cũng không rõ, chỉ biết riêng ở Tây Uyển, tính cả hai người họ thì đã có mười bảy người.

“Nghe An Ninh nói, bên Đông Uyển có hơn hai mươi người, cộng lại chắc cũng gần năm mươi người rồi.”

Cố Nhược Hương nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt mơ hồ, không rõ đang nghĩ gì, chỉ tiếp tục nói: “Bên ngoài không đoán được sở thích của vương gia, liền thay phiên đưa người vào, nhỏ nhất mới mười hai tuổi, lớn nhất nghe nói đã ngoài ba mươi. Nghe đâu có một thương nhân giàu có ở Từ Châu, đưa cả một nữ nhân vừa mới sinh con vào, nói là thứ nước kia có thể dưỡng người…”

Tống Tri Huệ cụp mắt, không nói gì. Những chuyện như vậy nàng đã từng nghe khi còn ở Nhữ Nam, nhưng khi ấy còn nhỏ, nghĩ rằng những kẻ có sở thích kỳ quái như thế hẳn chỉ là thiểu số. Mãi đến khi vào Xuân Bảo Các nàng mới hiểu, người đời có đủ loại. Rõ ràng là họ giàu có đến mức sữa dê, sữa bò uống không hết, vậy mà lại đi uống sữa từ phụ nữ, gọi là dưỡng thân, thực ra dưỡng cái gì, trong lòng họ tự biết.

Nói đến đây, Cố Nhược Hương cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt, quay đầu lại nhìn Tống Tri Huệ, hạ giọng nói: “Có vài lời, vốn ta không nên nói, sợ tỷ hiểu lầm ta có tâm tư gì, nhưng ta thấy hợp với tỷ, ngay từ lần đầu gặp đã có cảm tình…”

Cố Nhược Hương nói không sai. Nàng lăn lộn trong chốn phong trần nhiều năm, đây là lần đầu tiên gặp một người như Tống Tri Huệ. Nói về nhan sắc thì chỉ có thể xem là đẹp, chưa đến mức tuyệt thế, nhưng giữa chân mày ánh mắt lại mang theo một loại khí chất khó nói thành lời, khiến người ta bất giác muốn nhìn thêm vài lần.

“Muội cứ nói, ta sẽ không suy nghĩ gì nhiều đâu.” Tống Tri Huệ cũng khẽ mỉm cười với Cố Nhược Hương.

“Muội cũng phải mất gần một năm sau khi vào phủ mới hiểu rõ được những điều này, tất cả đều là kinh nghiệm xương máu, tỷ nhất định phải nghe cho kỹ…”

Cố Nhược Hương nhìn ra sân, giọng nói hạ thấp đến mức gần như thì thầm.
« Chương TrướcChương Tiếp »