Thời Viên nở nụ cười mỉm nhẹ nhàng: “Nếu không nằm ngoài ý muốn thì chính là anh ta đấy, tôi sẽ liên lạc với bên quản lý phương tiện, cô đối chiếu với đám người anh Quan đi.”
“Được.”
Tiến trình của nhóm hai đứa dưa vẫn chưa hoàn thành bởi vì tiểu khu mà bọn họ phụ trách náo nhiệt hơn tiểu khu An Khang nhiều, hai người thống kê mà hoa hết cả mắt lên.
Biết được nhắc nhở của Lăng Vô Ưu, trong mắt Trì Hề Quan lóe lên tia sáng, anh ta cười ha ha, nói với cô: “Tốt lắm, hiểu rồi hiểu rồi, cảm ơn Tiểu Lăng nhé…”
Lăng Vô Ưu liếc mắt nhìn bộ dáng hoa mắt chóng mặt này của anh ta mà không hỏi túa mồ hôi: “Anh Trì, anh không sao chứ?”
“Không sao, không sao, ha ha ha ha…”
Lăng Vô Ưu: …
Quả nhiên cô vẫn đừng nên làm cảnh sát thì hơn.
Khoảng hai, ba giờ chiều thì sở quản lý phương tiện có tin tức.
Thời Viên cúp máy rồi nhìn Lăng Vô Ưu với vẻ bất đắc dĩ: “Có một tin tốt và một tin xấu, cô muốn nghe tin nào trước.”
Lăng Vô Ưu: “Tin tốt là chiếc xe này có vấn đề, còn tin xấu là biển số xe là giả.”
Thời Viên sững sờ: “Đúng.”
Lăng Vô Ưu đứng dậy duỗi người một cái: “Đi thôi, đi thu camera thôi.”
Cũng may mà bọn họ có thời gian chính xác khi chiếc xe rời khỏi tiểu khu, tính toán lộ trình và tốc độ xe là có thể biết được thời gian đại khái khi chiếc xe này đến điểm có camera tiếp theo, rồi từ đó tìm được lộ trình rời đi của anh ta.
Biện pháp đơn giản nhưng lúc làm lại rất phiền phức, đυ.ng phải ngã rẽ, nếu đi nhầm hướng sẽ phải chạy về đi lại, có vài đoạn đường còn không có nổi một chiếc camera nào, ngã rẽ lại nhiều, vất vả lắm mới tìm được cửa hàng có camera nhưng có vài quán lại không phối hợp, thật sự phiến chết đi được.
Hai người chạy từ chiều đến hơn nửa đêm, cuối cùng cũng tìm được chiếc xe trong một công xưởng bỏ hoang.
Thời Viên thở phào một hơi nhẹ nhõm rồi gọi điện cho Tống Vệ An, nhưng hơn nửa đêm rồi, kỹ thuật viên đã tan làm từ lâu nên Tống Vệ An kêu hai người họ canh chừng cái xe trước, sáng mai ông ta sẽ qua đó tiếp ứng.
Buổi tối cuối tháng mười, gió đêm hơi lạnh, hai người ngồi bên trong xe mệt đến mức chẳng muốn nói chuyện.
Màn đêm tĩnh lặng, bên cạnh công xưởng là đồng ruộng rộng lớn bỏ hoang, gần đó dân cư thưa thớt, thi thoảng sẽ có một chiếc xe chạy ngang qua phát ra tiếng còi xe.
“Rột rột rột…”
Thời Viên không nhịn được cười.
Lăng Vô Ưu xoa bụng, không muốn nhúc nhích mà nói với người nào đó: “Lấy cho tôi cái bánh bao.”
Thời Viên lấy cái túi của cô từ hàng ghế sau rồi đưa cho đối phương, tò mò muốn biết cô định làm gì, vì thế anh trông thấy Lăng Vô Ưu kéo khóa túi ra, sau đó lấy ra hai cánh bao từ bên trong.
Đúng, hai cái bánh bao.
Thời Viên: ?
Không phải, sao trong túi cô lại có hai cái bánh bao chứ?
Đại khái là hai người nương tựa lẫn nhau, gần như phải chạy cả ngày trời bên ngoài cho nên Lăng Vô Ưu mới hiếm khi sinh ra một chút lòng lương thiện đối với Thời Viên, cô giơ cái bánh bao trắng trong tay, hỏi: “Anh muốn ăn không?”