Chương 7: Giả bộ hối tiếc

Trong tay hắn kẹp một đóa trâm hoa kết bằng hạt châu nhỏ, ngắm nghía chốc lát rồi còn đưa lên mũi ngửi thử.

Thần sắc hắn hết sức nghiêm túc, không có chút da^ʍ tà nào.

Tư thế ấy so với dáng vẻ hỏi chuyện của Viên Cửu Chương còn giống điều tra án hơn.

Viên Cửu Chương vừa thấy hắn thì mặt đã biến sắc.

Ông ta toan khom người hành lễ, đối phương lại nhanh hơn một bước, né người đỡ lấy Viên Cửu Chương, khách khí nói: "Nguyên Sở nào dám nhận lễ của Cửu đại nhân."

Viên Cửu Chương cẩn thận nhìn quanh, miệng lúng búng: "Nguyên đại nhân quá khách khí rồi. Ngài chỉ đến một mình? Có phải đang xử lý công vụ gần đây. Nếu cần tiểu quan giúp gì, xin cứ phân phó. Đợi tiểu quan xong vụ án trong tay...”

Nguyên Sở nở nụ cười xa cách.

"Ngài thật biết nói đùa. Không phải ngài đem vụ án nhà họ Cù quẳng cho Đại Lý Tự, Đại Lý Tự lại sợ đắc tội Lễ Bộ nên ném cho Hình Bộ, Hình Bộ lại đẩy cho Nội Các, Nội Các đưa lên Thánh thượng, thế là Thánh thượng mới gọi bọn ta đến xử lý sao? Sao giờ lại giả bộ hối tiếc, không muốn chúng ta nhúng tay nữa?"

Mồ hôi lạnh của Viên Cửu Chương thấm ướt cả quan phục.

Thật ra ông ta nào có hối tiếc gì, chỉ dám âm thầm nguyền rủa Đại Lý Tự, Hình Bộ, Nội Các một lượt mà thôi.

Nguyên Sở cất trâm hoa, đảo mắt một vòng rồi nói: "Được rồi, từ lúc Cẩm y vệ tiếp nhận vụ án này thì chẳng còn đến lượt ngài phải bận tâm nữa. Ngài muốn rời đi ngay, hay đợi quận gia của ta đến chào hỏi mấy câu rồi mới đi?"

Viên Cửu Chương nào còn lý do gì để ở lại.

Ông ta vội vàng phất tay ra hiệu cho đám sai dịch.

"Đi ngay, không để Nguyên đại nhân thêm phiền lòng."

Diêm Hân nhìn cảnh Viên Cửu Chương cúp đuôi bỏ chạy nhanh như gió!

"Ôi, chẳng phải vừa rồi còn nói...” Rõ ràng ông ta bảo chỉ cần nàng chứng minh được mình không phải hung thủ thì sẽ thả nàng đi kia mà! Giờ ông ta chuồn mất thì công sức trước đó của nàng chẳng phải hóa ra uổng phí sao!

Cẩm y vệ nào có dễ ứng phó như phủ Thuận Thiên.

Nguyên Sở trước tiên tìm quản gia hỏi chuyện. Thấy có chỗ dựa mới, quản gia lại chỉ tay vào Diêm Hân, khàn giọng kêu gào cầu người làm chủ cho hắn.

Hắn vừa khóc vừa than, ấm ức tuôn trào.

"Đại nhân ơi, ngài nhất định phải làm chủ cho nhà họ Cù chúng tôi!"

Nguyên Sở lặng lẽ nghe đến chữ cuối cùng, rồi quay đầu nhìn Diêm Hân, ánh mắt lộ vẻ bất ngờ.