Diêm Hân hỏi: “Ai làm hư?”
Cù Dần đáp: “Tẩu ta đó chứ còn ai. À, thật ra cũng không thể nói tẩu ta xấu. Chỉ tại phụ thân ta nhỏ nhen, cứ bám lấy căn nhà hồi môn của nàng ta không buông.”
“Theo ta thấy, dù là của hồi môn, thì cũng là đồ của người ta. Nhà ta cũng đâu thiếu nhà cửa, việc gì cứ phải giành cho bằng được.”
Diêm Hân nhìn thấy hắn miệng nói không đồng tình, mà mặt lại dửng dưng, hiển nhiên chuyện này với Cù Dần chỉ như chuyện tán gẫu, chẳng mảy may để tâm.
“Nãy ngươi nói căn nhà đó có âm khí?”
Cù Dần vừa nghe liền hăng hái hẳn lên.
“Thật đấy! Lúc các người nói trong nhà có người mặc quan phục, ta còn chẳng thấy ngạc nhiên! Nói thật, ta cũng từng thấy rồi.”
Diêm Hân khựng lại, vô thức liếc nhìn Vưu Càn Lăng đang đi sau không xa.
Vưu Càn Lăng mặt lạnh như băng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía nàng, còn Nguyên Sở thì đang ghé sát tai hắn thì thầm điều gì đó.
Thấy nàng quay lại nhìn, Vưu Càn Lăng nhướng nhẹ mày.
Nguyên Sở cũng quay sang nhìn nàng, còn ra hiệu bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Diêm Hân: “?”
Cù Dần kéo tay nàng đi thêm mấy bước, rồi nhỏ giọng nói đầy thâm ý:
“Đừng nhìn bọn họ. Nếu trong nhà này có ma chết, thì bọn họ chính là ma sống. Ma chết chỉ hù người, còn ma sống thì ăn thịt người đấy.”
“Cẩm Y Vệ không ăn thịt người,” Nguyên Sở đột ngột chen vào, kéo Diêm Hân sang một bên, nói nhỏ: “Quận vương bảo cô đừng nhìn ngài ấy nữa, cứ tiếp tục moi thông tin đi.”
Diêm Hân ngơ ngác: “Ta có nhìn ngài ấy đâu?”
Nguyên Sở: “... Đừng nhìn, cứ hỏi tiếp là được.”
Cù Dần thấy bọn họ trở về, lại nắm lấy tay Diêm Hân, căng thẳng hỏi:
“Sao họ cứ nhìn chằm chằm vào cô vậy? Thấy cô xinh nên muốn ăn hϊếp à? Đừng sợ, ta bảo vệ cô.”
Diêm Hân thấy tên thiếu gia này tuy hơi khờ nhưng thật lòng tốt bụng, giống Cù Thanh thuở sinh thời.
Phía trước chính là khúc rẽ, Cù Dần vừa định rẽ qua thì bị Diêm Hân kéo lại, nàng thò đầu nhìn về phía ấy một lúc.
Một bên con hẻm là tường viện cao vυ"t, bên còn lại là tường ngăn thấp hơn, nàng liếc nhìn lên phía tường ngăn rồi quay lại đẩy Cù Dần sang một bên.
“Đứng ở đó, đừng nhúc nhích.”
Cù Dần nghe lời đứng yên, vừa định mở miệng nói gì đó.
Bất ngờ thấy tiểu tỳ nữ kia quay người bước vào con hẻm rồi biến mất tăm.
Hắn giật nảy mình, vội chạy mấy bước:
“Này! Người đâu rồi?”
Nguyên Sở nhanh chóng chạy tới, đẩy hắn ra rồi đu theo, nhảy lên tường quan sát, sau đó quay lại.