Chương 32: Đúng là nhiều trò thật

“Tôi... tôi không nhìn rõ.”

Diêm Hân liếc nhìn Trâu thị mặt trắng bệch như tờ giấy, đang định mở miệng tìm chỗ yên tĩnh cho nàng nghỉ ngơi thì đột nhiên có người cao to chen tới, bế ngang Trâu thị lên, nói với quản gia:

“Về tiền sảnh, bên cạnh Quận vương có mang theo ngự y.”

Đây tính ra là lần thứ hai Diêm Hân gặp Vưu Càn Lăng. Khi bọn họ vào, hắn vẫn như núi không lay, nằm tựa trong ghế. Nguyên Sở đặt người lên chiếc ghế bên cạnh, trước tiên sai người đi gọi ngự y, sau đó sải bước đến bên Vưu Càn Lăng, khẽ nói:

“Ngài đoán không sai, quả nhiên đêm nay có người ra tay.”

Vưu Càn Lăng hít sâu một hơi, hỏi:

“Phía hậu viện thì sao?”

Diêm Hân lập tức ngẩng đầu nhìn sang đó.

Nguyên Sở đáp:

“Nghe người gác bên ngoài nói cửa bị đẩy ra, người của chúng ta lập tức xông vào, nhưng đã chậm một bước.”

Sắc mặt Vưu Càn Lăng trầm xuống:

“Người phụ nữ đó chạy rồi?”

Nguyên Sở hiện lên chút nghi hoặc.

“Không thấy người đâu, nhưng người nộm thì vẫn còn. Hơn nữa, kể từ lúc cửa mở ra, người nộm ấy bắt đầu cười. Chúng ta lục soát cả căn phòng cũng không ngăn được tiếng cười đó.” Nói đến đây ông ta khẽ thở một hơi, rồi nói tiếp:

“Chúng tôi chia làm hai nhóm, tôi dẫn một nhóm đuổi theo từ cửa sổ giấy đang hé mở, nhưng chẳng thấy bóng người nào. Quay về thì huynh đệ trông bên ngoài bảo, cửa căn phòng đó chẳng bao lâu sau lại tự đóng lại, giữa chừng chẳng thấy ai ra vào. Chỉ nghe tiếng cười của người nộm kéo dài rất lâu.”

“Phu nhân của Cù Thanh cũng bị dọa bởi người mặc quan phục cũ đi ngang qua. Phía Cù lão viên ngoại cũng có người trông thấy bóng dáng mơ hồ. Trưởng nữ nhà họ Cù và chủ bộ phủ Thuận Thiên mới đến, nói rằng người mở cửa cho họ âm u quái gở, cũng mặc quan phục. Lúc họ cảm thấy không ổn và cất tiếng gọi hỏi, thì kẻ đó rẽ qua một góc và biến mất.”

Vưu Càn Lăng nói:

“Đúng là nhiều trò thật.”

Nguyên Sở đang định đáp lời.

Vưu Càn Lăng trầm ngâm một lát, bỗng ngồi bật dậy:

“Người nộm vẫn đang cười? Dẫn ta đến hậu viện xem.”

Nguyên Sở xoay người đi gọi người, xách theo đèn l*иg dẫn đường ra khỏi tiền sảnh.

“Quận vương, nhiều chỗ bị ra tay thế này, phải xác định từ đâu?”

“Làm trò ma quỷ phần lớn là để làm rối loạn tầm nhìn của chúng ta. Tổ chức lớn như thế, chứng tỏ hung thủ vẫn còn đang ở trong căn nhà này. Nếu thực sự có liên quan tới nữ chủ tiệm kia, thì ta đã coi thường nàng rồi, không ngờ lại kéo được cả màn kịch lớn thế này.” Vưu Càn Lăng nói.