Ngoại thành Thịnh Kinh.
Trước cổng lớn nhà họ Cù hôm nay đặc biệt náo nhiệt.
Người chen chúc ba tầng trong ba tầng ngoài, xúm lại chỉ trỏ vào vòng vây chính giữa, lời bàn tán rì rầm không ngớt.
“Ôi chao, nghe nói trong phủ nhà họ Cù có người chết rồi. Mới yên bình được ba năm, ngay dưới chân Thiên tử mà cũng có kẻ dám to gan như thế.”
“Đúng vậy, người chết còn là Đại thiếu gia nhà họ Cù đang giữ chức vụ tại tế đàn núi Thiên Đài. Giữa ban ngày, ai lại làm ra chuyện này chứ.”
“Kìa, người bị áp giải chính là hắn.”
“Không thể nào? Trông nàng ta mảnh khảnh gầy gò, một cô nương thì sao có thể gϊếŧ được thiếu gia nhà họ Cù vốn khỏe mạnh như thế?”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Đó chính là nữ chưởng quầy làm nghề người nộm trong thành Thịnh Kinh đấy. Ngươi nghĩ bọn rối kia nặng bao nhiêu, vậy mà nàng ta chỉ một tay đã nhấc lên được, làm sao là người thường?”
“Chẳng phải là nữ chưởng quầy kia sao... Dung mạo xấu xí, tính tình quái gở? Trước kia chẳng phải nhờ Đại thiếu gia nhà họ Cù giúp nối mối làm ăn với tế đàn núi Thiên Đài, nàng ta mới miễn cưỡng đứng vững ở Thịnh Kinh hay sao? Sao lại gây ra chuyện này được.”
“Đúng là kẻ xấu thường làm loạn, lần đầu tiên ta nhìn thấy nàng ta đã thấy chẳng yên tâm, nay quả thật là một con ác quỷ.”
Lúc này, nữ chưởng quầy bị ép quỳ giữa vòng người, chính là Diêm Hân, bỗng ngẩng phắt đầu lên, hướng về đám người phía xa, lớn tiếng quát:
“Ta xấu hay đẹp thì liên can gì đến cái chết của Cù Thanh.”
Diêm Hân nghĩ thầm, thường ngày nàng ra ngoài vẫn bị người chỉ trỏ, bảo nàng diện mạo xấu xí, ra đường dọa người; lại thêm việc làm nghề gắn liền với tang ma, mang hơi thở âm u nên đáng lẽ phải tránh mặt người khác. Tóm lại đều chỉ là thành kiến khoác lớp áo khác nhau.
Cùng lắm nàng chỉ âm thầm chế giễu trong lòng nếu hóa thành người nộm không ăn không uống cũng có thể sống, thì nàng cũng chẳng muốn ra ngoài dọa ai.
Nhưng giờ lại vì dung mạo mà gán cho nàng tội gϊếŧ người thì thật quá quắt.
Đám dân chúng bị gương mặt nàng ngẩng lên dọa sợ, ai nấy vội vàng lùi tránh.
Diêm Hân thầm mắng lũ hèn nhát, ngước mắt thấy con rối mà nàng mang theo bị đạp dưới gốc cây, cơn giận dâng lên, nàng nghiến răng nói:
“Các ngươi còn chẳng bằng con rối ta chế, nó ít ra còn biết tươi cười nghênh đón người ta.”
Mọi người theo ánh mắt nàng nhìn tới, chỉ thấy con rối ngã dưới gốc cây kia gương mặt trắng bệch, miệng đỏ máu ngoác rộng, đôi mắt cong thành đường chỉ, đang quái dị mà nở nụ cười hướng về tất cả.