Chương 8

Mạc Lí lặng lẽ nhìn con Thư trùng này.

Kara hít sâu một hơi, mấy lần muốn đập cửa bỏ đi thẳng, nhưng nhìn thấy dáng vẻ thờ ơ như không liên quan đến mình của tên đó thì lại tức muốn chết.

Tại sao mình lại bị dụ dỗ chứ?

"Rốt cuộc Các hạ gọi tôi đến đây là vì chuyện gì?"

Mạc Lí vô tội nói: "Không có gì, từ lần trước gặp cậu, tôi vẫn luôn nhớ mãi không quên."

"Khắc sâu vào tâm trí, đêm ngày mong nhớ, bất kể tôi mơ thấy gì, trong mơ đều có bóng hình cậu, tỉnh dậy là tôi đã không chờ được muốn gặp cậu ngay, muốn nhìn đôi cánh xinh đẹp của cậu, xem giấc mơ của tôi có đúng không."

"Sáng nay khi tôi nói với tên coi ngục, hắn còn cười nhạo tôi."

Xàm!

Kara thu dọn hòm thuốc, thầm nghĩ thà tin Hi Nhĩ Lạc chịu lấy Hùng trùng còn hơn tin lời con Hùng trùng này!

"Xin phép, Các hạ!" Kara xách hòm thuốc rời đi.

Mạc Lí nhìn chằm chằm bóng lưng con Thư trùng: "Lần tới gặp mặt tôi hứa cho cậu lấy máu của tôi."

Kara nhíu mày.

"Nếu tôi có tâm trạng tốt." Mạc Lí nói xong.

Lưng Kara khựng lại, đúng lúc Mạc Lí tưởng cuối cùng hắn cũng chịu không nổi mà quay đầu đấm cho anh một phát và chửi té tát, thì con Thư trùng kia đột nhiên nói: "Vậy tôi cũng nói cho Các hạ một chuyện."

"Ừm."

"Cậu nói đi."

"Các hạ vĩnh viễn sẽ không đoán trúng được đôi cánh của tôi trông như thế nào đâu."

"Hả?"

"Sao tuyệt đối thế?"

"Bởi vì tôi là một Á thư trùng."

"..."

"Hả?"

"Á thư trùng?"

Mạc Lí lúc này mới nhớ ra Thế giới côn trùng có ba loại, chỉ có Quân trùng mới mọc cánh.

Mạc Lí im lặng che mặt, trách gì đột nhiên đổi sắc mặt, người ta căn bản đâu có mọc cánh.

Bên ngoài phòng giam, cánh cửa cảm ứng đóng lại phía sau, Kara đứng ngoài cửa, vắt óc suy nghĩ vẫn không hiểu gì.

Vui mới chịu cho lấy máu ư? Thế nào mới tính là vui?

Chuyện đôi cánh Kara hoàn toàn không tin, thứ nhất hắn đâu có mọc thứ đó, thứ hai là tên Hùng trùng kia diễn quá giả tạo, rõ ràng chuyện có thể nói thẳng lại cứ giấu giếm, úp mở dụ hắn suy nghĩ.

Vậy rốt cuộc tên Hùng trùng đó muốn nói gì?

Kara nghĩ mãi không ra, cuống quýt gãi đầu, mái tóc màu xanh lá cây bị hắn vò loạn xạ xõa ra bốn phía, nhìn từ xa càng giống một chậu cỏ.

"Các hạ, xin hỏi Mạc Lí Các hạ không khỏe chỗ nào?"

"Có nghiêm trọng không?"

Kara dời mắt nhìn sang tên coi ngục, hắn nhớ hình như tên Hùng trùng có nhắc đến hắn thì phải?

Kara khoanh tay trước ngực, hất hàm hỏi tên coi ngục: "Sáng nay Mạc Lí Các hạ nói gì với ngươi?"

Tên coi ngục ngẩn ra, cẩn thận nhớ lại, nói một mạch: "Sau khi Các hạ gọi điện cho người nhà xong thì bảo cơ thể không khỏe, muốn gọi ngài đến xem một chút."

"Ngoài cái đó ra...

chắc không nói gì nữa đâu ạ."

Tên coi ngục vừa nói vừa cố sức nghĩ xem có bỏ sót gì không.

Kara nhận ra có gì đó không đúng: "Hắn không nói với ngươi chuyện mơ mộng hay cánh siếc gì à?"

Tên coi ngục tiếp tục hồi tưởng, kiên định trả lời: "Cái này quả thật không có."

Trả lời xong, tên coi ngục thấy Mooreffey Các hạ vẻ mặt giận dữ, rõ ràng là rất tức, hắn giậm chân mạnh một cái, miệng lẩm bẩm "Tên lừa đảo này!".

Ai? Ai là tên lừa đảo? Mạc Lí Các hạ ư?

Kara càng thêm chắc chắn, chuyện vui vẻ mà Mạc Lí nhắc tới, nhất định có liên quan đến những gì hắn nói với tên coi ngục!

"Ngươi nghĩ lại đi, lặp lại lời Mạc Lí Các hạ nói, đừng bỏ sót một chữ nào cả."