Chương 7

Mạc Lí bỗng cúi thấp người lại gần, thì thầm bên tai Kara hỏi: "Vậy, cánh của cậu màu xanh lá cây sao?"

Ánh mắt Kara trong tích tắc trở nên rất kỳ lạ, như thể Mạc Lí đã làm điều gì đó mà hắn không thể hiểu nổi.

Phản ứng của Kara nằm trong dự liệu của Mạc Lí.

Đầu ngón tay hắn đặt lên bên tai Kara, nhẹ nhàng vuốt qua sợi tóc rối bên tai hắn, khẽ nói: "Khi tôi mới đến đây, có phải là cậu đã chăm sóc tôi không?" Kara nhớ lại chuyện mình đã hắt một chậu nước lạnh vào con Hùng trùng kia.

Giọng Mạc Lí trầm thấp, nhẹ nhàng, nghe hay và có sức hút.

Hắn nhẹ nhàng hỏi, từng bước dụ dỗ: "Lúc đó tôi say bí tỉ, nôn mửa khắp người, ngay cả bản thân tôi cũng thấy ghê, đã làm phiền cậu chăm sóc."

"Kara phải không? Tôi có thể gọi cậu như vậy chứ?"

Kara, Kara không hiểu sao lại nghe thấy tiếng tim mình đập.

Thình thịch thình thịch. Thật điên rồ!

"Kara, tôi cũng không biết vì sao, bữa tiệc đó rõ ràng tôi chỉ uống ba bốn ly Tang tửu mà say mèm. Thường ngày tửu lượng của tôi rất tốt, không lý nào lại say đến thế."

Thư trùng khẽ cụp mắt, lòng bàn tay Hùng trùng đặt lên má hắn.

Chỉ cần hắn thả lỏng sống lưng, nhẹ nhàng tựa vào lòng bàn tay đó, là có thể nhận được sự vuốt ve thân mật.

Trong lúc nói chuyện, hơi thở của Thư trùng đã hơi rối loạn: "Các hạ, hôm đó ngài quả thực đã say quá rồi."

"Kara chắc chắn không?" Mạc Lí nheo đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào viên ngọc bích màu xanh lá cây (mắt Kara), dịu dàng dẫn dắt Thư trùng suy nghĩ tiếp.

Kara sững sờ, hôm đó vẻ mặt Hùng trùng say mèm đến nỗi con côn trùng nào cũng nhìn ra, còn gì mà nghi ngờ?

"Các hạ vì muốn rửa sạch tội danh, quả là dùng mọi thủ đoạn..." Giọng Kara khựng lại, bởi vì đầu ngón tay Hùng trùng bỗng nhẹ nhàng nâng cằm hắn lên như chuồn chuồn chạm nước.

"Suỵt.” Mạc Lí đỡ lấy gò má Thư trùng, làn da trong tay hắn mềm mại, mịn màng, mang theo chút lạnh lẽo. Hắn cúi đầu, áp sát vào Thư trùng hơn một chút: "Tôi không phải vì chuyện đó."

"Vậy là vì gì...?" Bóng dáng Hùng trùng che khuất ánh nắng, khoảng cách giữa họ gần đến mức hơi thở giao thoa. Kara vừa ngước mắt lên liền lọt vào đôi mắt đen dịu dàng của Hùng trùng.

Đôi mắt Hùng trùng dưới ánh sáng bình thường trông như một vòng xám ở giữa dần đậm màu hơn, nhưng trong bóng tối lại hiện lên một màu đen tuyền bí ẩn và hoàn chỉnh.

Kara chợt nghĩ, nếu Hùng trùng kia thức tỉnh, liệu đôi mắt này có hoàn toàn biến thành màu đen không?

Mạc Lí nói: "Tôi đã nói từ rất lâu rồi, tôi muốn xem đôi cánh của cậu."

"Chắc chắn sẽ rất đẹp."

Kara đột ngột đẩy Mạc Lí ra, không màn đến việc bản thân vẫn còn quỳ dưới sàn, cứ thế quỳ lùi lại vài bước.

Mạc Lí ngẩn ra một thoáng rồi mới tiếp tục giữ nụ cười: "Sao thế, Kara?"

Rõ ràng vừa nãy cậu ta vẫn khá hưởng ứng mà?

Mạc Lí thắc mắc trong lòng.

Kara thở hắt ra vài hơi, đứng dậy khá chật vật, thậm chí còn chẳng buồn vuốt phẳng nếp nhăn trên chiếc áo blouse trắng.

"Nếu Các hạ cảm thấy không thoải mái theo cách này, thì không cần gọi tôi nữa."

"Chờ đến Ngục mỏ đá đen rồi, Các hạ sẽ được thoải mái hơn."

Mạc Lí dần thu lại nụ cười lơ đãng: "Kara không thích à?"

"Hay là lực tay tôi nhẹ quá?"

Kara nghiến răng nói: "Các hạ hãy tự trọng!"

Chết tiệt, hắn lại thật sự ảo tưởng về việc con Hùng trùng cấp D này chạm vào mình!