Đã biến dị rồi mà còn không chịu an phận một chút. Coi chừng cắt mày ra hầm đấy!
Nghĩ đến đây, Mạc Lí khoanh chân ngồi xuống, lần theo chiếc đuôi từ đầu nhọn đến gốc.
Thứ này dường như mọc thẳng từ xương cụt của hắn.
Chỗ xương cụt mọc ra mấy lớp vảy cứng cáp, bao bọc lấy gốc đuôi kéo dài xuống dưới, cả chiếc đuôi đều được phủ bởi loại vảy đen cứng này.
Mạc Lí vẫy thử để kiểm tra lực. Tách một cái!
Một tiếng rách không khí chói tai vang lên, chiếc đuôi đập mạnh xuống sàn nhà, bụi bay mịt mù trong không khí.
Mạc Lí sững sờ, kinh nghiệm cho hắn biết, lực này hoàn toàn có thể đập bất tỉnh một người trưởng thành.
Mạc Lí không kìm được nghĩ: Cái đuôi này là xuyên cùng hắn sao?
Nếu không phải, con Thư trùng mang thai kia không lẽ tự dùng đuôi của mình đập chết bản thân?
Thật đáng đời, đáng bị lưu đày.
Cốc cốc cốc. Lính canh gõ cửa.
"Xin hỏi Các hạ, bây giờ tôi có thể vào được chưa ạ?"
"Ừm."
Không biết Mạc Lí Các hạ và Nạp Các hạ đã trao đổi những gì, sắc mặt Mạc Lí Các hạ lạnh lẽo đến đáng sợ.
Lính canh rùng mình một cái, cảm giác đó quen thuộc hệt như khi nhìn thấy Luật Pháp Quan Hi Nhĩ Lạc ở tòa án.
Lính canh gỡ USB xuống, quay đầu lại thấy Mạc Lí Các hạ đã ngồi dưới sàn.
"Kính thưa Mạc Lí Các hạ, xin hỏi ngài có cần tôi lấy cho một chiếc đệm lót phù hợp không ạ?"
Mạc Lí đổi tư thế, hai chân chống tay, trầm ngâm nói: "Bây giờ tôi càng cần được gặp Luật Pháp Quan Hi Nhĩ Lạc một lần." Mạc Lí hồi tưởng lại bóng dáng sáng chói ở trung tâm tòa án trong ký ức, mái tóc bạc dài lấp lánh, chiếc áo bào rộng thùng thình màu đen viền vàng, hình như còn đeo cả kính gọng bạc.
Chậc.
"Bản án đã được tuyên, theo lý thì phạm nhân... Các hạ không cần gặp Luật Pháp Quan nữa ạ.” lính canh lắp bắp, rõ ràng là hắn rất sợ Hùng trùng tức giận, tìm luật sư khiếu nại hắn một trận, đồng thời cũng sợ vị Luật Pháp Quan thiết diện vô tư trong truyền thuyết kia.
"Các hạ..." Lính canh định giải thích thêm, nhưng lại nghe thấy Hùng trùng Các hạ nói tiếp: "Phiền anh giúp tôi tìm con bác sĩ tóc xanh đó."
Lính canh sửng sốt: “phiền anh"?
Hùng trùng Các hạ không những không giận mà còn dùng kính ngữ với hắn?
Lính canh suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm, không phải nói đây là một con Hùng trùng cực kỳ hung ác sao?
Mạc Lí đứng dậy đi đến bên ghế sofa ngồi xuống, nói: "Tôi thấy không khỏe, cần bác sĩ."
Thấy lính canh còn đang ngẩn ngơ, Mạc Lí cười nói: "Sao, không được à?"
"Đương nhiên, đương nhiên được ạ."
"Kính thưa Mạc Lí Các hạ." Kara đặt hộp thuốc xuống, quỳ một gối trước mặt Hùng trùng, lấy ống nghiệm ra: "Nghe nói Các hạ không khỏe, chúng tôi cần lấy một ống máu mẫu của ngài."
Mạc Lí ngồi trên sofa, đôi mắt gần như đen láy, ánh mắt lạnh nhạt: "Bệnh gì cũng cần rút máu sao?"
Kara đặt ống nghiệm xuống: "Với tình trạng sức khỏe của Các hạ, cần tiến hành xét nghiệm toàn diện để tìm ra nguyên nhân gốc rễ khiến ngài cảm thấy khó chịu."
"Rút máu đau lắm, tôi sẽ không dễ dàng đồng ý đâu."
Kara nghe ra ý ngoài lời của Mạc Lí, đôi mắt xanh lá cảnh giác.
Hắn hỏi tiếp: "Các hạ cần gì để đồng ý ạ?"
"Cái này à? Tôi phải suy nghĩ thật kỹ mới được." Mạc Lí giống như một con Hùng trùng làm nũng vô lễ, suy nghĩ một lúc lâu, hắn bỗng nhìn về phía bác sĩ côn trùng, ánh mắt nhiệt tình: "Tôi nghe nói cánh côn trùng của Thư trùng cùng màu với mắt."