Giọng hắn dịu dàng, ngón tay đặt trên cánh tay máy từ từ tiến lại gần: "Qua cái làng này là không còn cái quán này đâu nhé, anh giờ không nói, tôi có thể không nghe nữa đấy."
Y Lan khẽ dừng lại, rất lâu sau, súng gắn cầm lên rồi lại buông xuống, nói: "Thẻ ID giới hạn của Hằng Vân Tinh Du, nếu Các hạ có ý định bán, mong nhượng lại."
Y Lan nghiêm túc: "Tôi trả gấp đôi giá thị trường."
"Gấp đôi giá thị trường..." Mạc Lí lẩm bẩm lặp lại câu này, Y Lan khó hiểu nhìn hắn.
"Đại pháp quan biết giá thị trường là bao nhiêu không? Ngay cả ở hành tinh hoang vu xa xôi nhất, giá thị trường của thẻ ID giới hạn Hằng Vân Tinh Du vẫn là hai con Quân trùng cấp B. Còn đây là Chủ tinh, ít nhất phải đáng giá một con Quân trùng cấp A. Còn về cấp S..."
Đột nhiên, Mạc Lí linh hoạt như rắn bơi vươn người về phía trước, đôi mắt đen như vực sâu lập tức bao trùm Y Lan, khóe môi đỏ tươi cong lên ma mị một cách khẽ khàng.
"Đại pháp quan nghĩ xem, anh muốn ở lại chỗ tôi bao lâu đây?"
Đồng tử Y Lan co rút lại, gần như là bản năng lùi về sau tránh né, mắt cá chân đột nhiên truyền đến xúc cảm ấm áp khác thường, Y Lan liếc mắt nhìn xuống—
Mạc Lí mỉm cười nắm lấy mắt cá chân Thư trùng, chỉ hơi dùng sức một chút, Thư trùng liền ngoan ngoãn trở lại dưới người mình.
"Đại pháp quan không muốn thẻ ID nữa sao?"
Y Lan rủ mắt nhìn chằm chằm bàn tay Hùng trùng trên mắt cá chân mình, khẽ quay đầu đi, tránh né ánh mắt.
Mạc Lí: "Ừm? Đại pháp quan sao không trả lời tôi?"
Y Lan bàn tay hướng xuống, nắm ngược lấy cổ tay Mạc Lí, dùng lực đẩy ra ngoài: "Các hạ, chúng ta có thể thương lượng thêm."
"Thương lượng? Anh và tôi thương lượng?"
Mạc Lí nhướng mày, hắn giữ chặt mắt cá chân Thư trùng tách ra đôi chân dài thẳng tắp ấy, tiến gần hai bước, giọng điệu nguy hiểm và ngang ngược: “Muốn gì chẳng lẽ không phải là tôi nói sao?"
Y Lan toàn thân tiến vào trạng thái cảnh giác cao độ, mắt trái co lại thành đồng tử dọc, giọng trầm thấp lạnh lùng nói: "Các hạ mời tự..."
Mạc Lí đột nhiên thuận theo lực của Thư trùng buông tay ra, bàn tay đó không nói lời nào chống vào bên hông Thư trùng, bàn tay khác vòng lấy eo sau Thư trùng, dùng sức kéo lại, hai cơ thể côn trùng phần eo bụng dán chặt vào nhau, hơi thở hòa quyện, mái tóc dài ấy rủ xuống sau lưng, lạnh lẽo như thác tuyết mỏng.
"Đại pháp quan thở gấp quá đấy." Mạc Lí nói.
Y Lan giữ tư thế ngả về sau, họ dán vào nhau quá gần, mọi phản ứng đều có thể cảm nhận rõ ràng lẫn nhau, Y Lan không dám động đậy, hắn sợ, sợ mỗi ma sát nhỏ nhất đều sẽ trở thành chất xúc tác không thể lường trước.
Mạc Lí vùi mặt vào hõm cổ Y Lan: "Tìm thấy rồi."
Tư thế ngả về sau rất khó chịu, giọng Y Lan đầy kinh ngạc lẫn nghi hoặc: "Cái gì...?"
Mạc Lí vén tóc Thư trùng lên: "Mùi hương này không hợp với em."
Thân hình Y Lan cứng đờ, một nơi ẩn giấu trong lòng bị chạm vào, má hắn hơi nóng: "Các hạ đang nói gì vậy?"
Mạc Lí vén mái tóc bạc dài ấy lên, ngửi ngửi mùi hương: "Trước đây em không dùng mùi hương này."
"Tôi không dùng nước hoa..."
"Ừm." Mạc Lí không tranh cãi với hắn: “Đổi lại đi."
Y Lan: "..."
Mạc Lí hơi nới lỏng Thư trùng ra, quay lại nhặt cây cọ vẽ trên sàn: "Đại pháp quan cũng thích chơi Hằng Vân Tinh Du sao?
Nhưng theo tôi được biết, Quân trùng ở khu khác, anh có thẻ ID đặc biệt do quân bộ cấp, tấm này hình như anh không dùng được."