- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Không
- Ông Xã, Sinh Trứng Đi!
- Chương 39
Ông Xã, Sinh Trứng Đi!
Chương 39
Hùng trùng rất thích so bì, nhất là những kẻ ngồi đây xuất thân gia tộc gần như ngang nhau, đãi ngộ vốn dĩ chẳng khác biệt là bao, chỉ có chuyện Thư trùng là khó thay đổi.
Một câu nói trúng tim đen, kéo Mooreffey xuống ngang hàng với Mạc Lí.
Tuy không lợi cho bản thân, nhưng quả thực đã làm bẽ mặt Mooreffey một trận ra trò.
“Đáng chết đáng chết đáng chết!” Mạc Lí cười nhìn con Hùng trùng đầu xanh lè tức đến mức nhảy dựng.
Những con trùng khác đều sững sờ, vội vã xác nhận Mạc Lí hôm nay được gọi tới có đúng là Mạc Lí thật không?
Cái gã nhà quê ngày xưa mặc cho con trùng khác bắt nạt đi đâu mất rồi? Sao bỗng nhiên lại có chút ngầu thế nhỉ? Nếu không phải người bị đá đểu là mình thì…
Mooreffey nghiến răng nghiến lợi nhìn Mạc Lí, còn hắn thì đang ăn bánh ngọt nhỏ, ung dung tự tại.
Mooreffey càng tức hơn, ai cũng biết nhà bọn họ là thế gia y học, Á thư trùng làm chủ gia tộc, Hùng trùng thì hiếm lại còn cấp bậc đều thấp.
Thế nhưng gã tự nhận là Hùng trùng cấp cao, tuyệt đối sẽ không làm cái chuyện chỉ thẳng vào mũi con Hùng trùng khác mà chửi bới.
Vậy nên, gã vẫn như mọi ngày, linh quang chợt lóe, đường đường chính chính trút giận lên một con Thư trùng.
“Đều tại con Thư trùng nhà Hilllock đó, để mái tóc dài chuyên đi quyến rũ con trùng khác, thế mà lại cố tình chẳng tham gia bất kỳ buổi hẹn hò nào. Chẳng lẽ thật sự muốn đợi đến lúc phối ngẫu bắt buộc rồi bị tùy tiện chỉ định cho một con Hùng trùng cấp thấp hèn hạ nào đó sao?”
Mạc Lí lười nghe, trong lòng tính toán nếu hôm nay Mông Lợi còn chưa giăng bẫy, hắn sẽ đi ngay lập tức.
Có điều, có một điểm hắn không thể phản bác: “Đúng là mái tóc dài ấy khiến con trùng khác đêm ngày mong nhớ thật.”
“Các vị nói xem... tôi có một ý này.” con trùng đang nói có màu tóc đỏ tươi, nhưng Mạc Lí dường như nhớ ra màu tóc của hắn là nhuộm, màu gốc hẳn là pha trộn giữa đỏ và nâu, trông như một con trùng cấp thấp của gia tộc lớn nào đó: “đợi sau khi con Thư trùng nhà Hilllock bị phối ngẫu bắt buộc, chúng ta mua hắn về. Sau đó có thể...”
“Tôi nhất định sẽ vò rối tóc hắn, cắt cho tan nát.” con trùng đó cười như thể con trùng kia đã nằm trong tay hắn, mặc sức cho hắn chà đạp. “Tôi sẽ mang hắn tới đây cho tất cả cùng vui vẻ! Lại còn ở trên tòa án nữa, sẽ bắt hắn mặc kín mít khi mở phiên tòa, hủy bỏ chức vụ của hắn, rồi ngay trên tòa án trước mặt tất cả đồng nghiệp của hắn mà nhét cái búa nhỏ kia vào…”
“Các vị.” Mạc Lí đột nhiên lên tiếng, cắt ngang những ảo tưởng của đám Hùng trùng, vài con trùng khó chịu nhìn hắn: “Tôi xin lỗi vì đã lãng phí ba mươi phút trong cuộc đời mình, và xin cáo từ các vị.”
Lời Mạc Lí nói quá vòng vo, vài con trùng nhất thời không hiểu, ngơ ngác nhìn hắn chằm chằm, không hiểu hắn xin lỗi cái gì?
Mạc Lí nói xong liền nhấc chân bước đi, Mông Lợi thấy Mạc Lí rời khỏi, thầm nghĩ không ổn, lập tức gọi hắn lại: “Không được đi!”
Mạc Lí xoay người, ánh mắt hỏi: “Có chuyện gì à?” Mông Lợi không nói nên lời.
Kẻ duy nhất lanh trí là quản gia phủ Kiệt Đức, lão lập tức đưa tay chặn Mạc Lí lại, cúi đầu nhìn Mông Lợi, lời nói như có ý gợi ý gì đó: “Các hạ, ngài muốn đến phòng nghỉ sao?”
Ồ, thì ra là đã chuẩn bị sẵn rồi, biết thế nói thẳng cho hắn đến phòng nghỉ có phải hơn không.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Không
- Ông Xã, Sinh Trứng Đi!
- Chương 39