Y Lan ôm bó hoa, nửa quỳ xuống hỏi thiết bị Trí não: “Ngài Hùng trùng có thích chơi game Tinh Du Hằng Vân không?”
Tiểu Khả Khả nhiệt tình trả lời: “Thích ạ! Ngài ấy thích lắm!”
Y Lan dịu dàng “Ừ” một tiếng, đôi mắt màu đỏ sẫm nhìn về phía tấm thẻ ID giới hạn dường như không được trân trọng, rồi hỏi lại: “Vậy có con trùng nào muốn có tấm thẻ ID này không?”
Tiểu Khả Khả suy nghĩ một chút, trên màn hình nhỏ nổi lên hai đốm lửa: “Có!”
“Con trùng muốn tấm thẻ này có điều kiện gì?” Y Lan tiếp tục hỏi, tay khẽ chạm vào đầu thiết bị Trí não, trông như đang vuốt ve.
“Ngài ấy muốn...” Trí não nói rất chậm, thuật toán lạc hậu của nó khó có thể hỗ trợ hành vi “suy nghĩ” này: “...muốn Quân trùng cấp S, muốn ba ngày, muốn ba ngày trọn vẹn!”
“Được, cảm ơn em.”
“Bác sĩ Trí não lợi hại thích là... là được...” Nụ cười của Tiểu Khả Khả đông cứng lại, màn hình tối đen.
Y Lan không biểu cảm, nâng tay nhấn công tắc, bộ gây nhiễu được kích hoạt.
Cậu áp cổ tay lên sau gáy thiết bị Trí não.
“Thiết lập xóa bỏ bản ghi chép mười phút này.” Theo thiết lập ban đầu, Trí não sẽ tự động ghi đè.
Sau khi bộ gây nhiễu hiển thị tiến độ 100%, Y Lan đứng dậy rời đi.
Tách, bó hoa đang đặt trên đùi rơi xuống đất.
Y Lan nhặt bó hoa lên, đặt lại chỗ cũ ở lối vào, vị trí và góc độ không sai một ly, nhưng bàn tay nắm trên cuống hoa thì mãi vẫn chưa chịu buông ra.
Cùng lúc đó, Mạc Lí đang tham dự một buổi trà chiều cực kỳ nhàm chán.
Một đám Hùng trùng ăn diện lộng lẫy tụ tập quanh bàn đầy bánh ngọt và trà, chia sẻ và thảo luận về kiểu tóc mới nhất cũng như cách “chơi đùa” Thư trùng.
Ban đầu, Mạc Lí còn tưởng sẽ nghe được những chuyện phòng the bí ẩn lãng mạn gì đó, kết quả lại chỉ toàn là hành vi bạo lực trần trụi, cứ như thể bản thỏa thuận bạn đời kia không phải là lời thề hẹn trọn đời mà là tấm kim bài miễn tử để hợp pháp hóa bạo lực, thật sự là vô cùng hoang đường.
Mạc Lí chờ xem Mông Lợi sẽ giăng bẫy gì cho mình, thế nhưng gã này lại bình tĩnh đến kỳ lạ.
Đã hơn nửa tiếng rồi, ngoài việc cứ chằm chằm nhìn hắn ra thì chẳng có động thái nào khác.
Cứ như thể chỉ cần nhìn Mạc Lí thôi là có thể lấy được tấm thẻ vậy. Chán ngắt.
Trong buổi trà, một con trùng đầu xanh lè liếc nhìn Mạc Lí, giọng điệu ngạo mạn, từng lời từng chữ đều toát ra vẻ khinh thường loại hàng cấp thấp như Mạc Lí: “Asher, sao hôm nay cậu im lặng thế?”
“Chẳng lẽ sợ nói sai gì đó rồi chúng tôi cười nhạo cậu à?” Lời nói của con trùng đầu xanh lè khiến cả đám cười ồ lên.
Đây là chuyện nguyên chủ thường xuyên trải qua, trong ký ức có, nhưng đều rất mơ hồ.
Có lẽ nguyên chủ cũng không muốn nhớ lại.
Mạc Lí lười biếng đổi tư thế dựa vào.
Hắn nửa híp mắt nói: “Tôi ở trong tù hơn nửa tháng. Sớm đã chẳng biết giờ cái gì thịnh hành cái gì không nữa rồi.”
“Vả lại, Ngài Mooreffey, cấp bậc của ngài với tôi cũng xêm xêm, đối với loại Hùng trùng cấp thấp như chúng ta đây, dù có ăn diện thế nào cũng không thể trấn an được Quân trùng cấp S.”
Số lượng Quân trùng cấp S tuy nhiều hơn rất nhiều so với Hùng trùng cấp A đồng cấp, nhưng do tin tức tố không đủ nên không thể trấn an, thế nên Quân trùng cấp S dù có đi làm Thư thị cho Hùng trùng cấp A thì cũng không đến lượt những con cấp thấp này.