Chương 32

"Luật Pháp Quan với màu đỏ thật hợp nhau." Mạc Lí chỉ sợi dây đỏ trên tóc Y Lan.

Leng .... Y Lan đóng chặt đinh, tiếng va chạm kim loại rung động vang vọng không ngừng.

Lần này dường như dùng lực mạnh hơn một chút.

Mạc Lí đặt tấm kim loại cạnh tay Y Lan, khoanh chân ngồi xuống đất, mở hộp sơn màu ra, dùng chiếc cọ nhỏ như bút lông thoa lên các khe hở.

"Không ngờ Luật Pháp Quan toàn năng thế, ngay cả sửa thiết bị thông minh cũng biết."

"Từng học rồi."

"Tòa án Luật Pháp còn phải học cái này nữa sao?" Mạc Lí sơn xong một đường, thổi thổi, theo bản năng muốn dùng mu bàn tay chạm vào xem đã khô chưa: “Xem ra muốn vào Tòa án Luật Pháp không dễ dàng gì đâu nhỉ."

"Các Hạ nếu không muốn chạy ra ngoài mua thêm chất tẩy rửa sơn nữa thì đừng chạm lung tung." Y Lan còn chưa ngẩng đầu lên, đã biết Mạc Lí đang làm gì.

Mạc Lí nhanh chóng rụt tay về, sợ hãi xoa xoa mu bàn tay.

Thấy Luật Pháp Quan không nói gì thêm, anh hiểu ý mỉm cười: "Luật Pháp Quan hiểu biết sâu rộng, chắc chắn quen cao thủ có thể sửa được chip trung tâm, chỉ cần giới thiệu là được, còn lại tôi tự lo, đương nhiên thứ nên đưa cho ngài tuyệt đối sẽ không thiếu..."

Y Lan: "Những con trùng như vậy thường ở trong quân đội, bọn họ chuyên sửa chiến hạm, e rằng sẽ không sửa thiết bị thông minh gia dụng đã bị loại bỏ từ lâu cho Các Hạ đâu."

"Sửa được hay không thì phải thử mới biết chứ, nhỡ đâu có con trùng nào đó vừa hay rảnh rỗi, vừa hay ngứa tay, vừa hay muốn sửa một cái chip nhỏ xíu để gϊếŧ thời gian thì sao..."

Y Lan: "..."

Y Lan không để ý đến Mạc Lí, cúi đầu dùng tinh năng tuyến kết nối vài giao diện trên chip, đột nhiên hắn nhớ ra gì đó, cúi đầu nhìn xuống người mình.

"..."

Mạc Lí sờ lấy cuộn chỉ, rũ đầu chỉ ra cắt lấy một đoạn.

Anh nghĩ ra một cách hay.

"Anh đợi một lát." Mạc Lí cầm đoạn chỉ đỏ cắt được, nhanh chóng đi ra phòng khách.

Y Lan nhặt sợi chỉ đỏ rơi vãi trên sàn, quấn chặt một đầu lại.

Hắn mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân của Hùng trùng, Y Lan quen thuộc với cấu trúc nơi này, biết Hùng trùng đại khái là đi đâu.

Hắn gom sợi chỉ đỏ đã quấn xong cùng với các công cụ khác lại, cho tất cả vào túi mua sắm in chữ "Sở Thích Trong Phòng", rồi nhẹ nhàng rời đi.

Phòng khách.

Mạc Lí cầm trên tay một bó hoa nhỏ màu hồng, dùng ngón tay khéo léo quấn sợi chỉ đỏ quanh thân hoa, thoắt cái đã thắt xong một chiếc nơ bướm.

Dù sao bó hoa này là anh trai gửi đến, có lẽ là đặc sản của hành tinh nghỉ dưỡng.

Thế giới này tuy chỉ có Thư trùng tặng hoa cho Hùng trùng, nhưng ý nghĩa của việc tặng hoa không giới hạn ở tình yêu, không cần lo lắng sẽ mạo phạm ai.

Anh cầm bó hoa đã gói xong, lần nữa đi ngang qua huyền quan, đột nhiên cảm thấy căn phòng hơi quá yên tĩnh.

Mạc Lí khẽ cười một tiếng rồi đặt bó hoa xuống.

*

Ting! Có bưu kiện được gửi đến! “Cái bưu kiện gì thế?

Của tôi à?”

Đó là một chiếc hộp nhỏ vuông vắn, giữa hộp có một dãy số.

Tiểu Khả Khả đầu cài hoa, lộc cộc lăn tới: “Là cái gì thế ạ?

Tinh năng ngon ạ?”

Mạc Lí cẩn thận đặt chiếc hộp lên tai lắc lắc, không có tiếng động: “Cái thứ gì thế, không thèm ghi chú gì cả, bom à?”

“Không phải bom đâu ạ.” Tiểu Khả Khả nói.

Mạc Lí dùng đuôi men theo khe hở cậy vào, hỏi: “Sao cậu biết?”