Chương 30

Mạc Lí bất đắc dĩ cười cười.

Tít ....!

Có khách đến.

Đôi mắt xám đen của Mạc Lí lạnh lẽo nhìn về phía cửa, thiết bị thông minh trong nhà anh hoàn toàn không thông minh chút nào, căn bản không thể nhận dạng được người đến là ai.

Mạc Lí nhẩm qua trong đầu những con trùng có thể đến, dứt khoát kết luận: Ai đến cũng không phải là tin tốt.

"Ai đó?" Mạc Lí hỏi xác nhận.

Cốc cốc ....

Không có tiếng trả lời, chỉ lại vang lên hai tiếng gõ cửa nữa, âm thanh không vội vàng cũng không chậm chạp, người đến dường như rất kiên nhẫn.

Mạc Lí đứng dậy, có dự cảm mạnh mẽ, là người quen.

Mở cửa ra, hóa ra trước cửa nhà anh, có một trận tuyết rơi.

Mạc Lí tựa vào khung cửa, cụp mắt xuống, lướt nhìn ngực Thư trùng, thầm nghĩ quả nhiên.

Anh hỏi: "Luật Pháp Quan đến làm gì?"

"Thấy món quà tôi tặng quá tốt, cảm động không thôi, nên đến..."

"Trả lông vũ." Y Lan lạnh lùng nói xong, đột nhiên ném một thứ gì đó từ tay ra.

Thứ đó nảy lên mấy lần trong tay Mạc Lí rồi anh mới bắt được, Mạc Lí không cần nhìn cũng biết là gì, anh lắc lắc mảnh lông vũ màu đỏ trong tay: "Không thích à?"

Y Lan vòng qua người anh, đi vào nhà.

Đi vào nhà rồi... Vào nhà rồi... Nhà rồi...

Mạc Lí ngây người tại chỗ, vấn đề là đây rõ ràng là cửa nhà anh, sao người này lại vào nhà tự nhiên như nhà mình thế?

Mạc Lí nghiêng đầu nhìn: "Xem ra Luật Pháp Quan tìm tôi có việc?"

"Trả đồ." Luật Pháp Quan vẫn nói. Hắn quỳ một chân xuống cạnh thùng rác, chiếc quần tây vừa vặn ôm sát để lộ lớp cơ mỏng hoàn hảo, ngón tay thon dài nghịch đống công cụ rải rác trên sàn, dường như khó hiểu nhặt lấy cuộn chỉ đỏ, hắn nhìn thấy một sợi tinh năng tuyến bị chỉ đỏ quấn quanh qua cái lỗ trên thùng rác. Giọng nói bình tĩnh pha lẫn một tia nghi hoặc:

"Ngươi đang sửa cái thiết bị thông minh gia dụng này à."

Mạc Lí dời mắt, nhún vai.

Anh biết một thiết bị thông minh cũ kỹ lạc hậu như thế này là điều mà một người thanh cao như Luật Pháp Quan tuyệt đối không thể nào hiểu được: "Cũng chẳng còn cách nào khác, vá vá víu víu lại dùng tạm thêm một năm vậy."

Y Lan véo chặt hai sợi dây đứt, nhìn thùng rác không có chút phản ứng nào: "Nó cũ quá rồi, nhiều linh kiện không mua được nữa.

Sửa chip cũng khó khăn, tôi đề nghị anh giữ lại mô đun ghi nhớ, chỉ cần thay cái vỏ khác là được."

Mạc Lí nhướng mày, bất đắc dĩ nói: "Nó không chịu."

Y Lan: "Ai không chịu?"

"Chính là cái trước mặt anh đó.” Mạc Lí đi đến bên cạnh Y Lan, ngồi xổm xuống, vỗ vỗ đầu thùng rác.

Y Lan lúc này mới nhìn thấy, thiết bị thông minh đang ở trạng thái bật, một bên mắt điện tử của món đồ nhỏ đang nhìn chằm chằm vào hộp "Kẹo cầu vồng" chưa mở.

Cánh của Quân trùng một khi rời khỏi cơ thể sẽ mất đi độ bóng, vì thế có thương gia đã cho ra mắt loại sơn màu huỳnh quang phát sáng để bảo dưỡng cánh Quân trùng đã lìa khỏi cơ thể, Hùng trùng sẽ dùng loại sơn này thoa lên cánh Quân trùng.

Cánh là vũ khí mạnh mẽ nhất của Quân trùng, đồng thời cũng là điểm yếu mềm mại nhất của họ.

Loại sơn màu huỳnh quang này có chất liệu đặc biệt, chỉ cần thoa một lớp, cánh sẽ nặng trịch như đổ chì vào vậy, thậm chí chỉ thoa một chút thôi cũng ảnh hưởng lớn đến độ chính xác khi bay, gây trở ngại cực lớn cho thói quen chiến đấu của Quân trùng.

Chiến trường biến hóa khôn lường, sai sót dù chỉ một li một tí cũng phải trả giá bằng cả sinh mạng.