Chương 29

Hắn vẫn luôn nhìn về phía Mạc Lí, không biểu lộ cảm xúc gì, giống như đang quan sát, lại giống như đang dò xét.

Mạc Lí không thích ánh mắt lạnh lùng, toan tính ấy, nó không nên xuất hiện trên khuôn mặt của một đại mỹ nhân như vậy, khuôn mặt mỹ nhân nên ửng hồng, quyến rũ, hoặc cầu xin mới đúng.

Mạc Lí dùng răng xé bao bì, lấy chiếc kẹp ra, mảnh lông vũ kia màu đỏ tươi sáng, mềm mại.

Màu đỏ tươi rất hợp với đôi mắt của mỹ nhân.

"Tặng Luật Pháp Quan một món quà." Mạc Lí đi đến bên cạnh Y Lan, khẽ quẹt chiếc kẹp vào vành tai hắn.

Thuộc hạ tiến lên một bước: "Các Hạ ngài..."

Lời thuộc hạ nghẹn lại trong cổ họng, vì hắn thấy ngón tay vị pháp quan nhà mình khẽ động đậy, đó là một dấu hiệu ngăn cản.

Mạc Lí quan sát phản ứng của Luật Pháp Quan, lại thấy đối phương vô cùng tự tin, dường như không hề lo lắng anh sẽ làm ra chuyện gì quá đáng giữa chốn đông người.

Mạc Lí mỉm cười, kẹp chiếc kẹp lên cổ áo Luật Pháp Quan, cúi người nghiêng đầu ghé sát tai hắn thì thầm:

"Đôi mắt của Luật Pháp Quan đẹp độc nhất vô nhị, còn lại đều chỉ là vật trang điểm thôi."

*

Đợi đến khi Mạc Lí đi xa, Y Lan nhíu mày giật phăng chiếc kẹp lông vũ xuống vứt đi một cách ghét bỏ.

Thuộc hạ sợ hãi run rẩy đỡ lấy: "Các Hạ đừng tức giận, tôi sẽ lập tức vứt thứ ghê tởm này đi."

"Khoan đã."

Y Lan vuốt tóc ra sau, để lộ vầng trán sáng sủa và đẹp đẽ, nhưng cũng vì thế mà sát khí đáng sợ giữa hàng chân mày lộ rõ không sót chút nào, vị Luật Pháp Quan tao nhã như Á thư trùng ngày thường đã biến mất, thay vào đó là hình ảnh một Quân trùng thực thụ bước ra từ chiến trường.

Thuộc hạ cung kính cúi đầu, trong tầm mắt lại xuất hiện hai ngón tay tái nhợt.

Não bộ thuộc hạ vận chuyển như bão, hắn không dám tin vào chính mình, đưa chiếc kẹp lông vũ màu đỏ trong tay ra.

Y Lan nói: "Ngươi tan làm rồi."

*

"Ngươi đừng nhúc nhích, ta vẽ lệch là ngươi cứ thế mà hở đấy nhé." Mạc Lí dùng bút đánh dấu vẽ hình dạng chỗ thùng rác bị khuyết lên tấm kim loại, định vá lại trước đã.

Tiểu Khả Khả run rẩy, tay máy ôm chặt lấy mình: "Không động, không động, Tiểu Khả Khả ngoan mà."

Soạt soạt soạt .... chóp đuôi của Mạc Lí sắc bén như cắt bùn, những mảnh kim loại bị gọt xuống rơi lả tả như giấy vụn.

"Tinh năng tuyến của Các Hạ thật lợi hại!" Tiểu Khả Khả mắt lấp lánh.

Mạc Lí: "...Trước khi ta sửa xong thì cấm nói chuyện."

"Quạc..."

Mạc Lí vừa gọt kim loại vừa suy nghĩ phương án sửa chữa cho thùng rác, rất khó, mấy hệ thống đều hỏng rồi, chắc chắn là vấn đề ở bo mạch chủ trung tâm, quá phức tạp, với năng lực của Mạc Lí thì không sửa được: "Hay là ta thay cho ngươi một cái vỏ mới nhé?

Yên tâm, vẫn giữ lại chip ghi nhớ của ngươi."

Thùng rác dùng cánh tay máy duy nhất còn sót lại che miệng, nửa màn hình chuyển sang biểu cảm khóc lóc đáng thương.

Mạc Lí: "Ta hỏi ngươi đấy, ngươi có thể trả lời mà."

Tiểu Khả Khả lập tức bỏ tay máy ra, khóc òa lên: "Đừng mà! Đừng mà!"

Mạc Lí: "Ngươi có thể có hệ thống tiên tiến hơn đấy."

"Đừng mà! Đừng mà! Huhu... Như thế thì Tiểu Khả Khả sẽ không còn là Tiểu Khả Khả nữa rồi."

Mạc Lí khựng lại, mỉm cười: "Được rồi, ta tôn trọng suy nghĩ của ngươi."

Tiểu Khả Khả trợn tròn mắt, cũng hơi ngây ra: "Tiểu Khả Khả ngoan ngoãn không nói linh tinh nữa!"