Chương 27

Mạc Lí thu đuôi về: "Được rồi, tôi ra ngoài xem có mua được đồ sửa cho cậu không."

---

Khu Đông, thiên đường giải trí của Chủ tinh. Muốn tìm đồ ăn thức uống, chỗ vui chơi ở đây thì cứ nhắm mắt tùy tiện vào một cửa hàng là được. Nhưng nếu muốn tìm dụng cụ, kim loại, năng lượng hay mấy thứ tương tự thì hơi khó khăn.

Mạc Lí đi dạo một vòng. Cuối cùng trời không phụ lòng người có lòng, Mạc Lí cũng tìm được thứ mình cần trong một cửa hàng trông “không đứng đắn” lắm. Hắn thấy thứ gì đó trông giống dụng cụ kim loại được bày bán ở đó. Đặt ở thời điểm trước đây, Mạc Lí hoàn toàn không thể tưởng tượng được hắn lại thấy kìm và búa trong một cửa hàng như vậy.

Mạc Lí cầm một cái lên, thử trọng lượng xem sao.

"Ngài cần gì ạ?" Một con Thư trùng với làn da màu mật ong, cao hơn một mét chín, vai rộng như tủ lạnh side-by-side, trên người chỉ độc nhất một chiếc tạp dề chấm bi hồng trắng, bóp giọng ngọt xớt hỏi.

Mạc Lí: "Có cả búa rồi thì tôi muốn mua thêm đinh chắc không quá đáng đâu nhỉ."

"Ngài nói đinh xương ạ? Chỗ chúng tôi có đấy." Người hướng dẫn mua hàng nở nụ cười, dẫn Mạc Lí đến một khu khác trong cửa hàng.

Đinh xương à, Mạc Lí nghĩ. Được, miễn dùng được là ổn.

Người hướng dẫn mua hàng đột nhiên tiến lại gần. Đôi ngực như muốn “nhảy” ra khỏi chiếc tạp dề, suýt dán vào người Mạc Lí. Hắn lấy từ chiếc giỏ mua hàng nhỏ màu hồng đeo trên tay ra một cây que dài màu hồng, thân mật nói: "Thưa Ngài, đồ ở cửa hàng chúng tôi đều có thể dùng thử đấy ạ."

Nói xong, hắn đặt cây que dài vào tay Mạc Lí, rồi chậm rãi quỳ xuống bên chân Mạc Lí, dùng đầu mũi lướt nhẹ qua chỗ nhạy cảm trên quần anh. Mạc Lí không chút biến sắc, âm thầm lùi lại.

Anh dùng cây que đó nâng cằm con Thư trùng hướng dẫn mua hàng lên: "Dùng thử thế nào? Ngay tại đây à?"

Con Thư trùng nghiêng đầu, khẽ mở miệng dùng lưỡi liếʍ một vòng, rồi với vẻ mặt “dỗi hờn” nhìn Mạc Lí: "Thưa Ngài, nếu Ngài không thích ở đây, khách hàng đặc biệt có phòng riêng biệt để Ngài sử dụng."

Mạc Lí dùng cây que đó khẽ vỗ vào mặt con Thư trùng: "Tôi trông giống người có thể chi trả cho dịch vụ ở đây à?"

Khi ngẩng mắt lên, anh lại nhìn thấy... một “mảnh tuyết” lạnh lẽo ở ngoài cửa hàng.

Thật lòng mà nói, Mạc Lí lúc này không hề muốn nhìn thấy “mảnh tuyết” kia chút nào.

Ngoài cửa hàng

"Đó là... Ngài Mạc Lí!"

Cách lớp kính và vài dãy kệ hàng, Y Lan và con Hùng trùng trong cửa hàng nhìn nhau.

Con Hùng trùng thảy cây que trên tay lên rồi bắt lấy, sau đó dời mắt đi.

"Ngài Mạc Lí... làm sao có thể ở đây được?" Thuộc hạ kinh ngạc vô cùng.

Nhưng khi nhìn rõ thứ trong tay Mạc Lí và con Thư trùng đang quỳ dưới chân anh ta, trong lòng gã bỗng rợn người.

"Vừa được bảo lãnh đã chạy ngay đến loại cửa hàng này."

Đúng là nóng lòng không chờ được mà!

Đang nghĩ, hắn chợt thấy vị Luật Pháp Quan thanh liêm, tự kỷ luật của nhà mình lại thẳng tiến bước vào cửa hàng!

Trời ơi! Trời ơi!

Không lẽ Luật Pháp Quan định “xử lý” Ngài Hùng trùng ngay tại chỗ sao?

Nghĩ kỹ lại! Bình tĩnh nào!

Một luồng khí lạnh lẽo, quen thuộc nhẹ nhàng tiến lại gần Mạc Lí.

Mạc Lí khẽ ấn khớp ngón cái, thầm nghĩ: "Chắc hắn không vừa mắt mình, định “giải quyết” mình ngay tại đây luôn chứ?"

Mạc Lí ném cây que trong tay vào giỏ hàng, nhiệt tình chào hỏi: "Đã lâu không gặp, Đại Pháp Quan."