Chương 26

Mạc Lí không biểu cảm: "Chắc anh ấy gom hết đống đồ cũ trong nhà ra cho tôi rồi nhỉ."

"Có cần tôi xác nhận lại với Ngài Nạp không ạ?"

"Không cần.” Mạc Lí mở vài bọc ra. Bên trong hoàn toàn không có đồ dùng hàng ngày, chỉ có duy nhất một bọc chứa mấy tấm thẻ game, thiết bị chơi game và... một bó hoa nhỏ màu hồng neon.

Mạc Lí cầm bó hoa nhỏ lên: "Mấy thứ khác các cậu tìm phòng chứa đồ nào đó bỏ vào đi, lát nữa tôi tự dọn."

Kẹt kẹt kẹt...

Mạc Lí quay đầu nhìn về phía bọc đồ có nhiều đồng nát sắt vụn nhất. Con trùng giao hàng lập tức mở bọc ra, khiêng ra một con robot thùng rác rách nát. Phần trên của robot có một màn hình nhỏ, chỉ sáng được nửa bên, nhấp nháy liên tục.

"Kẹt kẹt... Ngài... kẹt kẹt... năng lượng... cứu..."

Mạc Lí đi tới, đá nhẹ vào robot thùng rác. Cú đá này hình như làm đứt hẳn đường dây nào đó, robot cuối cùng kêu “kẹt” một tiếng, màn hình chỉ sáng được một nửa, nhấp nháy liên tục.

"Cái này cũng để lại."

Đến khi Mạc Lí tìm được bình hoa cắm bó hoa hồng neon xong, anh quay lại phòng khách thì thấy con robot thùng rác đã “sống lại”, đang lôi theo một sợi dây điện chạy khắp phòng khách.

"Ngài Mạc Lí giỏi quá... kẹt kẹt! Kẹt kẹt... có nhà ở Khu Đông... kẹt kẹt! Còn mang theo Tiểu Khả Khả... kẹt kẹt! Vui quá... kẹt kẹt kẹt kẹt!"

Mạc Lí: "..."

Cái robot thùng rác này ồn ào thật.

Hắn ngồi xuống sô pha, đặt bình hoa lên bàn trà. Con robot thùng rác kéo theo sợi dây điện, kêu “kẹt kẹt” lăn đến bên cạnh Mạc Lí. Vừa định đến gần, Mạc Lí đã dùng chóp đuôi chặn lại: "Dơ quá, tránh xa tôi ra."

Con robot thùng rác kinh ngạc “nhìn” chóp đuôi của Mạc Lí, màn hình nhỏ hiện lên biểu cảm vui vẻ: "Oa! Kẹt kẹt... Dây tinh thể năng lượng của Ngài kìa!"

Mạc Lí: "..."

Hắn khẽ lắc đuôi: "Cậu nhìn kỹ xem nào, có nhận ra không?"

Robot thùng rác: "Tiểu Khả Khả không biết... kẹt kẹt... Máy quét của Tiểu Khả Khả hỏng rồi, hệ thống... kẹt kẹt cũng hỏng rồi! Mạng... kẹt kẹt cũng hỏng rồi, cả cái vỏ... kẹt kẹt cũng hỏng rồi nữa~!"

"Hỏng hết rồi cậu vui cái gì chứ.” Mạc Lí dùng đuôi cuốn lấy con robot thùng rác, nhìn vào phần vỏ bị hở để kiểm tra. Bên trong chẳng có mấy sợi dây còn nguyên vẹn, đúng là nể công nghệ của thế giới côn trùng thật, thế này mà nó vẫn hoạt động được. "Cậu đừng động đậy, tôi xem thử sửa thế nào."

Mấy sợi “dây” bên trong đều là màu xanh neon, những đầu bị đứt nhấp nháy đốm sáng trắng nhỏ. Mạc Lí khẽ giữ một sợi dây bị đứt làm đôi, con robot thùng rác nói chuyện đột nhiên không còn tiếng rè rè nữa, cũng không bị cà lăm.

"Tiểu Khả Khả khỏi rồi!" Con robot thùng rác reo hò.

May mà nguyên chủ từng thử sửa con robot thùng rác này, để lại cho hắn chút kiến thức về dây tinh thể năng lượng.

Mạc Lí dùng chóp đuôi chạm nhẹ vào đầu con robot thùng rác, vừa nhìn vừa bực bội nói: "Mấy sợi dây này sao trông giống nhau hết vậy?"

Con robot thùng rác dùng cánh tay duy nhất còn lại kéo mặt: "Vô dụng thôi, nối vào cũng không dùng được đâu."

Mạc Lí: "Bo mạch chủ hỏng rồi à?"

Có lẽ con robot thùng rác không hiểu “bo mạch chủ”, hoặc có thể thế giới côn trùng không gọi thế. Biểu cảm trên màn hình trống rỗng một lát, rồi nó nói: "Tiểu Khả Khả không biết đâu, chắc hỏng rồi."

Con robot thùng rác dùng tay che lại chỗ vỏ bị nứt: "Ngài Mạc Lí có thể bịt cái lỗ lớn của Tiểu Khả Khả lại không? Chỉ cần dùng miếng kim loại trong túi ấy thôi. Tiểu Khả Khả còn muốn được trám keo cho đẹp nữa, mấy vết nứt xấu quá."