Mạc Lí: "Anh còn nhớ tâm trạng lúc anh nhận được hoa không?"
Nạp thản nhiên nói: "Sớm đã tê liệt rồi."
Trong suốt cuộc đời của một Hùng trùng, sẽ nhận được vô số cành hoa.
Màn hình chiếu vào cành lá tàn trên mặt đất, đôi tay đó gạt cánh hoa ra, nhặt vài cành hoa lên xem xét, hình như không hài lòng.
Ống kính tiếp tục di chuyển, Nạp nói: "Nhưng anh nhớ lần đầu tiên anh nhận được hoa."
Mạc Lí thử dẫn dắt: "Tâm trạng thế nào?"
Nạp mỉm cười, nói một cách dè dặt: "Cũng tàm tạm thôi." Mạc Lí nghẹn lời, không ngờ tới.
Trong màn hình xuất hiện một vạt hoa bách hợp màu vàng lục rộng lớn, ống kính tiến gần, chắc là Nạp đang ngồi xổm trước khóm hoa để chọn hoa.
Nạp vừa cười vừa than thở: "Ai bảo lúc đó có một con trùng con ngốc nghếch lại cảm thấy anh không có Thư trùng nào tặng hoa thật đáng thương, tiết kiệm Tinh tệ ăn trưa của mình để mua hoa tặng anh, bản thân thì đói đến khóc oa oa."
Nạp hái một bông hoa đặt trước ống kính để khoe, hỏi: "Trùng con ngốc nghếch sao không nói gì thế?
Bông hoa này thế nào?"
Mặt khác của ký ức nổi lên trong đầu Mạc Lí.
Rõ ràng là con Hùng trùng kia muốn hẹn hò với Quân trùng cấp B, nhưng con Quân trùng cấp B kia lại đưa hoa cho con Hùng trùng không hợp với cậu ta [Nạp].
Ngày hôm đó Nạp về nhà, tức giận đập vỡ tất cả bình hoa trong nhà.
Con nhóc Hùng trùng nhỏ sợ bị đập vỡ cùng mới móc túi lôi ra Tinh tệ mình tiết kiệm để ra trấn mua một bông hoa màu giống hệt mắt anh trai.
"Rất đẹp.” Mạc Lí nói: “tẩu tử sẽ thích đấy."
Nạp đầy vẻ đắc ý liên tục ngắm nghía bông hoa đó: "Bông hoa do anh tự tay chọn, cậu ta dám nói không thích."
Cuộc gọi kết thúc, Mạc Lí uống cạn sạch rượu dưới đáy cốc, ngồi ngây ra rất lâu, mới thoát ly khỏi ký ức.
Cậu ấy không phải con trùng con ngốc nghếch kia. Cậu ấy là một tên tội phạm.
"Suất đăng ký trước cho thẻ ID giới hạn ra mắt đầu tiên của Tinh Du Hành Tinh Vĩnh Hằng sắp mở rồi, mau đi đăng ký! Có hạn giờ đấy! Có cả rút thăm nữa! Tuyệt đối không thể bỏ lỡ!" Mạc Lí ngây người, nhãn cầu chuyển động, nhìn về phía màn hình chiếu của Trí não.
Đó là chuông báo thức do nguyên chủ dùng giọng mình cài đặt.
Giọng nói thiếu niên ấy tràn đầy hy vọng, mang theo sức sống mãnh liệt.
Mạc Lí lướt nhẹ một cái, nhấp vào đường link đính kèm với chuông báo thức.
Tất cả thông tin cơ bản phía trên đã điền đầy đủ, chỉ chờ đến khi đăng ký bắt đầu cậu ấy xác nhận thân phận.
Mạc Lí ôm chai rượu, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào giao diện đếm ngược.
Đếm ngược kết thúc, màn hình tối đen, Mạc Lí từ đó nhìn rõ bóng mình phản chiếu.
Chỉ một khoảnh khắc, trên màn hình xuất hiện một khung tròn, thông báo giọng nói: "Xin hãy chớp mắt."
Mạc Lí chậm rãi chớp mắt.
"Xác minh thất bại, đã chuyển sang nhân viên." Ngay sau đó, kết nối với một người đeo tai nghe, hắn hỏi một cách rất xin lỗi: "Xin hỏi có phải đích thân Ngài Mạc Lí không?"
Mạc Lí không động đậy: "Anh nghĩ sao?" So với nguyên chủ, ngoại hình cậu ấy quả thực có chút khác biệt.
"Được rồi được rồi, đã tiến hành xác minh và đăng ký thủ công cho ngài rồi. Chúc ngài có thể rút thăm trúng thẻ ID."
Sau khi cuộc gọi kết thúc, Mạc Lí nhận được một đường link mới, thông báo rằng cậu ấy có thể cập nhật dữ liệu xác minh.
Mạc Lí quét qua một cái, dùng đuôi quấn lấy người, thu mình vào ghế sofa, nhấp lung tung trên Trí não.