Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ông Xã, Sinh Trứng Đi!

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Đi đâu đấy?" Vị luật sư ánh mắt lạnh lẽo: “Ngài Ai Lễ Đức Văn đang trong kỳ nghỉ, thì đừng làm phiền cậu ấy và Hùng trùng chủ tạo trứng côn trùng nữa chứ. Hay ý của anh là lệnh bảo lãnh của Ngài Ô Á · Kiệt Đức ở chỗ anh không có tác dụng?"

Mạc Lí thầm nghĩ: *Gia tộc Kiệt Đức, trụ cột của giới luật pháp.*

"Không không không.” con trùng canh gác tuyệt đối không thể đắc tội với trùng của gia tộc Kiệt Đức: “ít nhất cũng phải cần Luật Pháp Quan ký tên xác nhận chứ, dù sao thì Ngài Hi Nhĩ Lạc là người phụ trách vụ kiện lần này..."

Vị luật sư: "Việc xét xử đã kết thúc, việc ra vào của Ngài Mạc Lí không nằm trong phạm vi quyền hạn quản lý của Luật Pháp Quan, thì không cần làm phiền Ngài Luật Pháp Quan nữa."

Con trùng luật sư đi vòng qua con trùng canh gác, cúi người giơ tay: "Ngài Mạc Lí xin mời đi theo tôi."

Con trùng canh gác vẻ mặt khó xử: "Nhưng..."

Vị luật sư chiếu một bản văn bản điện tử lên trước mặt con trùng canh gác: "Nếu anh cố tình ngăn cản, tôi sẽ kiện anh vì tội cố ý xâm phạm quyền tự do thân thể của Hùng trùng."

Con trùng canh gác sợ đến tái mặt.

"Đừng dọa anh ta nữa.” Mạc Lí nói rồi lần đầu tiên bước ra khỏi căn phòng giam xa hoa thoải mái này. Bên ngoài là một hành lang trống trải, điều này mới đúng với ấn tượng của Mạc Lí về nhà tù: lạnh lẽo, tuyệt vọng.

Mạc Lí giơ tay khẽ động ngón tay về phía sau, thầm nghĩ: *Không bao giờ gặp lại.*

Vị luật sư tưởng rằng là gọi mình, vội vã đi theo: "Ngài chờ một lát."

Khoang bay không gian rất lớn, Mạc Lí nhìn ra ngoài qua cửa sổ.

Ngoài kia những tòa nhà cao tầng sừng sững, vô số phi hành khí đang di chuyển trên không, từ cao xuống thấp, trật tự rõ ràng.

Mạc Lí hỏi: "Luật sư... trước tiên đưa tôi đi đâu?"

Vị luật sư: "Liên bang đã sắp xếp chỗ ở cho ngài."

Mạc Lí châm biếm nói: "Đổi một nơi khác để giám sát?"

Vị luật sư thái độ rất tốt: "Ngài hiểu lầm rồi, ngài là tự do, sẽ không có ai giám sát ngài, quyền sử dụng căn nhà đó thuộc về ngài, ngài có thể tùy ý xử lý."

Mạc Lí hỏi ngược lại: "Tôi có thể mua bán hoặc cho thuê?"

Vị luật sư lộ ra vẻ khó xử: "Thường thì không ai mua bán nhà ở khu Đông, còn về việc cho thuê... tùy ngài quyết định."

Lòng Mạc Lí khẽ động đậy, nói cụ thể hơn là ký ức của nguyên chủ còn sót lại trong đầu Mạc Lí đang nhảy múa vui sướиɠ.

"Khu Đông?" Mạc Lí nhẹ giọng nói.

Mạc Lí nghi ngờ mình nghe nhầm, cậu chỉ là một con Hùng trùng cấp D.

Khu Đông là khu trung tâm của Chủ tinh, là khu vực giàu có và phồn hoa nhất toàn Chủ tinh, phần lớn Hùng trùng cấp A đều sống ở đây.

Bởi vì quyền cư trú ở khu Đông chỉ có thể đổi lấy bằng quân công của Quân trùng, là điều kiện cần thiết để Quân trùng có được quyền kết hôn với Hùng trùng cấp cao.

Vị luật sư chỉ ra ngoài cửa sổ: "Đúng vậy ngài, chúng ta đến rồi."

Đó là một tòa nhà trắng nhỏ kiểu Âu xinh đẹp, Mạc Lí liếc nhìn vị trí, ở khu Đông thì đây cũng là một trong những vị trí tốt nhất.

Mạc Lí và vị luật sư xuống phi hành khí, Mạc Lí đứng ngoài sân nói: "Mọi người đều biết, tôi chỉ là một con Hùng trùng cấp D."

Vị luật sư trả lời bài bản, giống như đang lặp lại công thức đã thuộc lòng cả ngàn lần: "Mỗi một con Hùng trùng của Liên bang đều vô cùng quý giá."
« Chương TrướcChương Tiếp »