Chương 14

Con robot thông minh trong phòng giam nghe thấy tiếng động, rầm rập lăn đến.

Mắt Y Lan có ánh huỳnh quang màu hồng nhạt chuyển động, tay trái im lặng giấu ra sau lưng.

Robot thông minh phát hiện Mạc Lí ngồi trên đất, hoảng loạn vừa nhanh chóng lăn đến, vừa mở máy quét khẩn trương hỏi: "Xin hỏi Các Hạ, ngài có phải đã gặp phải thương tổn không?

Xin hãy để Lao Lao A3 tiến hành kiểm tra cơ thể cho ngài..."

Chát.... Mạc Lí tắt con robot thông minh đi.

"Lao Lao A3 đang đi vào chế độ điều chỉnh, xin hãy hạ lệnh..."

Mạc Lí xóa tệp tin khẩn cấp vừa bị con robot nhỏ xếp vào mục "Nghi ngờ Mạc Lí Các Hạ bị thương", đồng thời thiết lập chế độ làm sạch thuần túy.

"Rất vui được phục vụ lại...."

Mạc Lí một tay xoay con robot trông giống thùng rác quay hướng khác, một chân đá nó ra, rồi khởi động lại: "Dọn dẹp phòng ngủ."

Con robot rầm rập lăn đi.

Làm xong tất cả, Mạc Lí cười nhìn Đại Pháp Quan: "Thu lại Tinh thần lực của ngài đi.

Sử dụng Tinh thần lực với Hùng trùng, không thấy quá lãng phí tài năng sao?"

Điều bất ngờ là tóc Đại Pháp Quan rối tung, vành mắt hơi đỏ hoe.

Cậu mím chặt môi dưới, ngón tay run rẩy, như thể đang cố hết sức chịu đựng.

Cậu nhìn Mạc Lí cứ như đang nhìn thứ gì đó dơ bẩn, chỉ cần dính vào một chút thôi là sẽ vạn kiếp bất phục.

Ánh mắt cậu là sự ghê tởm, căm hận mà Mạc Lí quen thuộc, nhưng điều Mạc Lí không hiểu là, trong ánh mắt đó lại còn có một tia tuyệt vọng tự oán tự trách.

Sự tuyệt vọng đó không hề yếu ớt, chỉ là được giấu quá sâu, nếu không phải Mạc Lí từng trải nhiều, cũng tuyệt đối không thể nhận ra được.

Mạc Lí chống tay vào tủ bên cạnh đứng dậy.

Hắn xoa xoa lưng, rút một cái hộp nhỏ từ trong tủ ra, đi vài bước ngồi lên bàn trà, đặt cái hộp lên đùi rồi cúi đầu mở ra.

Ánh mắt Y Lan vẫn luôn dõi theo Mạc Lí.

Mạc Lí lấy thuốc chữa thương từ trong hộp ra, mở nắp.

Một làn hương thuốc thoang thoảng tươi mát lập tức lan tỏa.

Mạc Lí nhìn lướt qua ghế sofa: "Nếu Đại Pháp Quan không muốn chuyện xảy ra trong căn phòng này bị truyền ra ngoài, thì ngồi xuống đi."

Y Lan nhìn chằm chằm Mạc Lí.

Đột nhiên cậu như mất hết sức lực, ngồi phịch xuống ghế sofa khiến nó lún sâu một mảng.

Quan sát kỹ mới phát hiện Y Lan đang cố hết sức áp chế nhịp thở loạn xạ và gò má dần ửng hồng của mình.

Mạc Lí cách lớp quần áo nắm lấy cổ tay Đại Pháp Quan.

Hắn cảm nhận Đại Pháp Quan sau một hồi cứng đờ dần thả lỏng lực đạo, mới xắn tay áo chỗ cổ tay Đại Pháp Quan lên rồi bôi thuốc vào vết thương.

Vết thương đó rõ ràng là vết thương mới.

Sau khi quan sát gần, Mạc Lí phát hiện đó không phải vết bỏng mà là vết thương do điện giật.

Vết thương ở mức độ này...

Mạc Lí nhẩm tính sơ cường độ dòng điện, thầm nghĩ cơ thể Thư trùng quả nhiên mạnh mẽ.

Hắn không hỏi vết thương đến từ đâu.

Đại Pháp Quan giữ kín như bưng về chuyện này.

Hỏi nhiều chỉ khiến cả hai bên thêm khó xử, vả lại, chuyện đó cũng không liên quan đến hắn.

Y Lan dần dựa người ra sau ghế sofa, hàng mi dài chậm rãi rung động.

Cậu nheo mắt, đáy mắt có một tia kinh ngạc trước hành vi bất thường của Mạc Lí, nhưng tia kinh ngạc ấy không nhiều, bởi cậu biết, con Hùng trùng hiện tại là một kẻ giỏi ngụy trang.

Nhiều hơn nữa là sự ghê tởm sâu sắc và tuyệt vọng về bản thân.