"Soạt" một tiếng, cánh vụt thoát khỏi lòng bàn tay ông ta, Hi Nhĩ Lạc khẽ thở dài.
Y Lan thu cánh lại, dòng sáng hồng trong mắt trái vụt qua rồi biến mất: "Cha nuôi, con còn có việc, không tiện ở lại lâu...."
Lời chưa nói dứt, luồng tinh thần lực mạnh mẽ mà Y Lan vô cùng quen thuộc đã siết chặt lấy cậu, sự khống chế với mấy con Quân trùng cũng lặng lẽ được giải trừ, bọn chúng sửng sốt một lát rồi nhanh chóng xông lên giữ chặt lấy Y Lan.
Hi Nhĩ Lạc quay lưng rời đi, lạnh lùng để lại một câu: "Nếu con không muốn sang năm bị Bắt buộc phối ngẫu, thì mau chóng đính hôn với Mông Lợi Các hạ đi."
"Nếu không, con đừng hòng quay về Quân bộ, còn nữa, mái tóc kia của con, mau chóng cắt đi."
Thứ ảnh hưởng đến hiệu suất chiến đấu của Quân trùng như thế, trong mắt Hi Nhĩ Lạc đều là vướng víu.
Y Lan không ngừng giãy giụa, làn da trắng bệch ửng lên màu đỏ vì tức giận: "Con sẽ không quay về Quân bộ!"
Hi Nhĩ Lạc thở dài: "Dù con không quay về Quân bộ, cũng không muốn thành công chuyển chính sao?"
"Tiểu Á thư trùng của gia tộc Kiệt Đức vừa mới tốt nghiệp trường quân đội, con đoán xem nó cần bao nhiêu năm để thay thế vị trí của con?"
"Gia tộc Kiệt Đức có sức ảnh hưởng lớn trong giới Luật pháp, nếu con muốn tiếp tục ở trong ngành này thì đừng gây thù chuốc oán với bọn họ."
Y Lan thần sắc lạnh lùng, đôi mắt đỏ sẫm âm u, cậu không biết mình đã nghe lọt tai bao nhiêu: "Thả tôi ra."
Hi Nhĩ Lạc: "Con cứ yên tâm chuẩn bị cho buổi hẹn với Mông Lợi Các hạ đi."
Sau đó, Y Lan bị dẫn đến một căn hầm hoàn toàn biệt lập, cậu nói với con Quân trùng đang đè mình: "Cứ để tôi chuẩn bị cho buổi hẹn với Các hạ ở đây à?"
Rõ ràng con Quân trùng đã nhận được chỉ thị từ trước, miệng im thin thít, đè Y Lan xuống rồi khóa cậu ta cạnh giường, tháo thiết bị liên lạc của cậu ra, không nói một tiếng nào rời đi.
Y Lan cười khổ một tiếng, cảm nhận tinh thần lực trên người dần giảm bớt, cậu dồn hết tinh thần lực vào một đòn tấn công toàn lực vào sợi xích.
Xoảng...!
Sợi xích kêu vang, thân xích không ngừng rung động, Y Lan nhận ra đây là cái gì, cười khổ một tiếng khẽ nhắm lại đôi mắt tựa hồng ngọc kia.
Tê tê....!
Y Lan ngay lập tức đổ vật lên giường, mồ hôi lạnh đầm đìa, cơ thể run rẩy không kiểm soát dưới tác động của dòng điện mạnh, mái tóc bạc mai ướt đẫm dính vào má cậu.
Cậu dùng khuỷu tay chống đỡ cơ thể ngồi dậy, vầng trán tì lên giường, mái tóc bạc xõa ra, trông như một con bướm đêm trắng sắp chết.
"Ding đoong, có khách đến thăm!"
Căn hầm âm u không phân biệt ngày đêm, bóng trắng trên giường động đậy, đôi mắt đỏ sẫm chuyển hướng nhìn cánh cửa cảm ứng.
Năm tiếng đồng hồ.
"Anh."
Cánh cửa cảm ứng mở ra, một cái đầu cũng với mái tóc bạc và đôi mắt đỏ thò vào, điểm khác biệt là, đó là một Á thư trùng, màu đồng tử đỏ rực, tóc ngắn gọn gàng, đường nét khuôn mặt mềm mại, đúng với hình tượng dịu dàng hiểu chuyện của Á thư trùng.
Ngay sau đó Cách Tác nhón chân, cả người nhanh chóng chen vào, chạy lon ton đến cạnh giường, gắn con chip trong tay vào chiếc còng.
Cách Tác nhìn thấy vết bỏng trên cổ tay Y Lan, cậu nắm lấy cổ tay anh nhẹ nhàng xoa bóp, đôi mắt đỏ hoe phủ một tầng sương, giọng nghẹn ngào: "Anh ơi, hà tất phải giận dỗi cha nuôi chứ, anh rõ ràng biết...